Linn

Linn

Share

Page này của mình được sinh ra để mình chia sẻ mọi thứ trên đời về cuộc sống, kinh nghiệm làm việc và nhiều nhiều thứ khác trên khía cạnh đam mê thời trang, đam mê công việc, viết lách.

03/11/2025

“Chỉ là không còn chúng ta”

(Truyện ngắn của Linn)

Gió đầu mùa tràn qua ô cửa sổ khẽ mở, mang theo cái lạnh đặc trưng của Hà Nội tháng mười hai. Những con phố dường như cũng trở nên lặng hơn trong tiết trời ấy — người ta ai nấy đều vội vã đi về, chỉ có cô vẫn ngồi đó, trong căn phòng nhỏ, lặng lẽ đọc vài dòng tin tức cũ.

Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Một số lạ.
Cô do dự vài giây rồi bắt máy.

“A lô, ai đấy ạ?”
Giọng nam trầm, hơi khàn, vang lên bên kia đầu dây.
“Em vẫn khoẻ chứ?”
Một nhịp tim cô lỡ mất. Giọng nói ấy… quen đến nỗi khiến lòng bàn tay cô đổ mồ hôi.
“Anh đây.”

Mọi thứ trong đầu cô như vỡ ra — những buổi chiều mưa năm nào, những tin nhắn chưa kịp trả lời, những lời xin lỗi dở dang… Tất cả trở lại, dồn dập như chưa từng ngủ yên.

Hai năm rồi.
Hai năm cô đã cố gắng sống yên bình, học cách không chạm vào những ký ức cũ, học cách mỉm cười khi nghe ai đó nhắc đến tên anh.
Và rồi, chỉ một cuộc gọi, mọi thứ lại xáo trộn.

Một tuần sau, họ gặp lại.
Quán cà phê nhỏ nằm nép mình trong con ngõ cũ trên phố Nguyễn Đình Chiểu. Cửa gỗ nâu, ánh đèn vàng hắt lên tường, mùi cà phê quyện với chút nhạc jazz khiến không gian vừa ấm vừa xa lạ.

Cô đến sớm. Tay vô thức xoay xoay tách cà phê, tim đập nhanh mỗi khi cửa quán mở ra.

Khi anh bước vào, vẫn là dáng cao gầy, sơ mi trắng và nụ cười nghiêng nghiêng khiến lòng cô chùng xuống.
“Anh không nghĩ em sẽ đồng ý gặp.”
“Em cũng không nghĩ mình sẽ đồng ý.”

Cả hai bật cười, tiếng cười ngượng ngùng như thể đang đứng trước người xa lạ, không phải người từng nắm tay nhau qua bao tháng ngày.

Họ nói về công việc, về cuộc sống, về những điều vụn vặt. Không ai nhắc đến quá khứ.

Nhưng mỗi ánh nhìn, mỗi khoảng lặng giữa hai câu nói đều chan chứa thứ cảm xúc không thể gọi tên.
Từ hôm đó, tin nhắn giữa họ bắt đầu xuất hiện trở lại.
“Em ăn tối chưa?”
“Anh đang làm nốt bản kế hoạch, nhớ cà phê hôm qua ghê.”

Tin nhắn mỗi tối, vài cuộc gọi ngắn, vài buổi cà phê không hẹn trước.
Mọi thứ nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến cô thấy tim mình ấm lại.
Gặp lại anh, cô nhận ra — trái tim mình vẫn chưa hề yên.

Dù đã từng tự nhủ quên đi, dù đã từng nghĩ rằng thời gian đủ dài để xoá mờ tất cả, nhưng chỉ một cái nhìn thôi, mọi thứ lại quay về.

Anh kể, suốt hai năm qua, anh không yêu ai khác. Anh chỉ biết vùi đầu vào công việc.

Cô mỉm cười, nói rằng mình cũng bận rộn đến mức chẳng còn thời gian cho cảm xúc.

“Anh chỉ muốn biết em ổn. Nếu em đã có người khác, anh sẽ chúc phúc. Thật đấy.”
Giọng anh trầm xuống, mắt nhìn xa xăm.
Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy lòng mình run lên — vừa thương, vừa tiếc.

Anh hứa, lần này anh sẽ khác. Anh nói, anh hiểu ra rồi, rằng đã từng quá vô tâm, quá bận để đánh mất người quan trọng nhất.

Cô tin. Một phần trong cô vẫn muốn tin.
Thế nhưng, thời gian lại chứng minh, có những người nói “sẽ khác”, nhưng bản chất của họ chưa từng thay đổi.

Anh lại bận.
Anh lại quên.
Cô đợi tin nhắn, đợi những buổi hẹn mà anh dời sang “mai nhé”, rồi lại “để anh sắp xếp”.
Cô không trách, chỉ cười, nói rằng hiểu. Nhưng mỗi lần như thế, lòng cô lại hẫng đi một chút.

Ngày 20 tháng 10 — anh hứa sẽ đưa cô đi ăn.
Nhưng đến tối, điện thoại chỉ rung lên một dòng tin nhắn ngắn ngủi:
“Anh xin lỗi, bận quá. Để mai anh bù nhé.”
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn vào tấm gương trước mặt.

Trong đó, là một cô gái im lặng, đôi mắt buồn đến lạ.
Đêm đó, cô viết một tin nhắn dài.

Cô nói rằng cô không trách anh, nhưng cô mệt. Mệt vì chờ, mệt vì phải tự an ủi rằng anh quan tâm, trong khi chính cô biết rõ, mình đang dần trở nên vô hình.
“Anh biết không, em từng nghĩ anh sẽ không để em đi thêm một lần nào nữa. Nhưng có lẽ, nếu em đủ kiên quyết, em vẫn có thể.”

Rồi cô tắt điện thoại.
Lần này, thật sự không chờ phản hồi nữa.
Anh im lặng suốt mấy ngày.
Rồi lại nhắn, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra:
“Em ăn tối chưa?”

Cô nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu.
Một nụ cười buồn nở trên môi.
Thì ra, trong cuộc tình này, chỉ mình cô là người đau.
Cô xoá tin nhắn, tắt máy.
Lần này, cô biết — mình sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Phía anh, những ngày sau đó là chuỗi trống rỗng.
Cô không trả lời. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi.
Anh bắt đầu thấy sợ.

Anh đến quán cà phê họ hay ngồi, gọi đúng loại nước cô thích, ngồi ở góc bàn cũ… nhưng cô không đến nữa.

Anh tìm đến căn hộ của cô, chỉ thấy tấm biển “phòng cho thuê”.
Người chủ nhà nói cô đã chuyển đi cách đó vài tuần, không để lại địa chỉ.
Anh đứng lặng trước cánh cửa khép kín, gió thổi qua làm rung nhẹ tấm biển kim loại.

Trong lòng anh, mọi thứ bỗng nặng trĩu.
Lần này, cô thật sự đã đi rồi.

Năm năm sau.
Một chiều đông khác. Phố phường vẫn đông, dòng người vẫn vội.

Cô sánh bước bên chồng — người đàn ông hiền lành, biết quan tâm, luôn nắm tay cô khi băng qua đường.
Khi dừng đèn đỏ, cô chợt nhìn sang bên phải.
Chiếc ô tô màu bạc dừng lại sát vỉa hè.

Ánh mắt cô khựng lại — đó là chiếc xe cô từng ngồi, từng nghe anh nói về những ước mơ công việc, từng cười đến rơi nước mắt.

Ngồi trong xe là anh.
Vẫn dáng vẻ ấy, ánh nhìn ấy.
Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, đang nghiêng người nói gì đó, nụ cười tươi sáng.

Đèn chuyển xanh.
Cô nắm chặt tay chồng, bước đi.
Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi — đủ để tim cả hai cùng khẽ nhói.
Cô khẽ cười, cúi đầu, giả vờ như không thấy.
Cô biết mình đang hạnh phúc.
Người đàn ông bên cạnh cô yêu thương cô bằng sự bình yên, chứ không phải bằng những lời hứa.
Và cô nghĩ, anh chắc cũng đã có người mới — vậy là đủ.

Nhưng cô không biết, cô gái ngồi trong xe chỉ là trợ lý của anh.
Anh vẫn một mình, dù công việc đã ổn định, mọi thứ đã khác.
Chỉ có điều, mỗi lần đi qua phố Nguyễn Đình Chiểu, anh vẫn vô thức ngoảnh nhìn.
Nơi có quán cà phê nhỏ, và cô gái từng ngồi bên cửa sổ cười rất hiền.

Chiều hôm đó, khi nhìn theo bóng dáng cô khuất dần giữa dòng người, anh bỗng cảm thấy trống rỗng.
Anh hiểu, có những thứ khi đã để mất, cả đời này không thể tìm lại.

Người ta nói, tình yêu có thể khiến ta trưởng thành — nhưng thường là sau khi đã đánh mất một điều gì đó.
Cô và anh, sau cùng, đều học được cách sống dịu dàng hơn, biết yêu thương hơn, chỉ là không còn bên nhau để chứng kiến điều ấy.

Tình yêu không phải lúc nào cũng cần kết thúc bằng “ở lại”.
Đôi khi, trưởng thành là khi ta biết mỉm cười, nhìn người mình từng yêu đang hạnh phúc — và lòng không còn đau nữa.

Có những người đi qua đời ta như một cơn gió.
Ngắn ngủi, nhẹ nhàng, nhưng đủ để ta biết thế nào là yêu, thế nào là buông.
Và đôi khi, điều đẹp nhất trong tình yêu…
chính là dám rời đi, khi vẫn còn thương.

Ảnh: The Jojo Flower

25/10/2025

ĐÀ LẠT - CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ
(Truyện ngắn của Linn)

Sáng chớm đông, quán cà phê nhỏ nằm lọt thỏm giữa phố Trần Quốc Toản mờ sương. Cơn gió lạnh đầu mùa len qua phố nhỏ, như nhắc Hà Nội rằng có những đổi thay đến rất khẽ, nhưng khiến người ta chậm lại giữa cuộc sống vội vàng.

Hà Anh ngồi cạnh cửa sổ, tay khẽ xoay cốc cappuccino đã nguội.
Ngoài kia, những chiếc lá vàng cuối mùa thu rơi nghiêng, nhẹ như ký ức.

Trên bàn, một mảnh giấy cũ kỹ được gấp gọn trong cuốn sách mà cô rất thích, là bức thư cô từng viết năm ấy, khi còn là cô sinh viên năm cuối đầy mơ mộng.
“Chào anh, chàng trai có nụ cười tỏa nắng.”
“Em từng đến quán của anh ở Đà Lạt, từng ngắm anh giữa chiều sương và nụ cười của anh đã khiến tim em khẽ chậm một nhịp.”

Hà Anh khẽ mỉm cười, đọc lại từng dòng, cô như thể nhìn thấy chính mình của nhiều năm về trước – ngốc nghếch, ngây thơ nhưng chân thành đến lạ.

1. Mùa Tết năm ấy

Kỳ nghỉ Tết đến, Hà Anh quyết định đi xa — một chuyến du lịch ngắn cùng cô em họ, như phần thưởng nhỏ trước khi quay lại kỳ học hối hả của năm cuối đại học.

Hai chị em chọn Đà Lạt – thành phố mà cả hai đều chưa từng đến, nhưng đã nghe bao lần qua lời kể, những bức ảnh sương giăng và hoa phủ kín triền đồi.

Chuyến xe đêm từ Hà Nội khởi hành lúc 10 giờ tối.
Hà Anh ngồi tựa đầu bên khung cửa kính, ngắm ánh đèn vàng lùi dần phía sau.
Cô em họ đã ngủ say, còn cô lại thao thức — vừa háo hức, vừa lẫn chút mong manh lạ lùng.
Khi xe dừng ở đèo Bảo Lộc, hơi lạnh ùa vào, mùi cà phê pha sương lan trong không khí.
Hà Anh khẽ kéo áo khoác, chợt thấy tim mình nhẹ tênh — như thể tất cả áp lực, deadline, những mối quan hệ chênh vênh của tuổi đôi mươi đều tan biến trên con đường lên cao nguyên.

Sáng sớm, Đà Lạt đón họ bằng màn sương trắng và mùi thông ẩm vị gió.
Hai chị em thuê một homestay nhỏ trên con dốc quanh co, nơi có ban công nhìn xuống thung lũng đầy hoa.
Cả ngày hôm đó, họ lang thang quanh hồ Xuân Hương, chụp ảnh ở vườn cẩm tú cầu, và ăn khoai nướng nóng hổi bên đường.

Buổi chiều thứ hai, trời hửng nắng nhẹ.
Cô em họ rủ đi dạo khu chợ, nhưng Hà Anh lại muốn tìm một góc yên tĩnh để ngồi uống cà phê, đọc nốt cuốn sách mang theo.
Và thế là, cô bước vào L’ang Farm – một quán nhỏ ven dốc, nơi mùi cà phê quyện lẫn vị kem sữa.

Ở đó, cô gặp anh.

2. Lá thư nhỏ và cuộc trò chuyện ngắn ngủi
Anh mặc áo sơ mi trắng, tay xắn cao, giọng nói nhẹ như sương.
Hà Anh không hiểu vì sao lại bị hút về phía anh. Có lẽ là vì nụ cười ấy — sáng và ấm, như xua đi cái lạnh của Đà Lạt.

Suốt buổi, cô chỉ dám ngắm anh từ xa, chờ xem anh đang làm gì, hoặc vội quay đi khi bắt gặp ánh mắt anh.
Cô muốn gọi thêm kem để được lại gần anh hơn, nhưng lại sợ anh nghĩ mình “tham ăn”.
Thế là chỉ ngồi yên, uống từng ngụm cappuccino, cảm nhận vị đắng nhẹ mà kỳ lạ thấy ngọt.

Ngày cuối cùng ở Đà Lạt, hôm đó cũng là ngày Valentine, Hà Anh quyết định ghé lại L’ang Farm mua vài món quà và cũng mang theo hi vọng gặp lại anh.
Khi bước lên tầng hai, cô vẫn thấy anh đang phục vụ. Anh vẫn cười như thế.

Và chẳng hiểu sao, khi đứng ở quầy thanh toán, bất giác cô chợt nghĩ mình phải làm gì đó. Cô đã quyết định viết một mảnh giấy nhỏ — chỉ vài dòng vội vàng cùng số điện thoại của mình:
“Cảm ơn anh vì nụ cười ấm áp.
Nếu anh đọc được dòng này, đừng ngại kết bạn với em nhé.”

Cô giấu mảnh giấy trên quầy đồ ăn, đặt khéo léo nơi có người dễ thấy nhất và có thể đưa nó tới cho anh.
Rồi rời quán, lòng vừa hồi hộp vừa… thấy mình thật điên.

Tối hôm đó, khi trở về hostel, cô cứ nhìn điện thoại mãi như đang trông ngóng điều gì.
Và rồi — điều kỳ diệu xảy ra: một lời mời kết bạn trên Zalo từ anh.

Nhận được lời nhắn: “Có phải em để lại số điện thoại cho anh không?”, tim cô đập thình thịch.
Họ bắt đầu nhắn tin. Anh kể anh nhớ mang máng cô từng quàng khăn và nhường cappuccino cho người khác, khiến cô cười mãi vì không ngờ mình để lại ấn tượng thật.

Câu chuyện cứ thế trôi đi nhẹ nhàng, như thể hai người đã quen nhau từ trước.
Anh bảo anh chưa có người yêu, chỉ là “lười nhắn tin” và “chẳng ai tin anh ế cả”.
Cô thấy anh thật gần gũi. Anh còn nói, “Giá mà em còn ở Đà Lạt, anh sẽ rủ đi dạo một vòng.”

Nhưng khi Hà Anh nói mình sắp về Hà Nội, ngày ấy cô cũng rất ngại nếu phải bỏ đứa em họ một mình lại để đi dạo với anh, sau đó cuộc trò chuyện chùng xuống.
Lời cuối anh gửi là: “Có gì anh nhắn sau nhé.”
Rồi anh không nhắn nữa.

Từ đó, nick Zalo anh mãi trong tình trạng “offline”.
Cô chờ, cho tới khi cô rời Đà Lạt vẫn không thấy tin nhắn gì từ anh, rồi vài ngày.
Và cuối cùng, cô xóa cuộc trò chuyện, và cô biết khi xóa cuộc trò chuyện cô sẽ không bao giờ thấy anh nữa.

3. Phía bên kia câu chuyện
Đêm đó, sau khi gửi tin nhắn cuối cùng, anh ngồi thật lâu trước màn hình điện thoại.
Anh định nhắn thêm, định hỏi rằng cô đã về đến nơi chưa.

Nhưng rồi, khi đọc lại những dòng tin nhắn cuối cùng của cô, anh khẽ cười.
“Em sẽ quay lại, có thể là sớm thôi.”

Anh biết — giữa họ chẳng có điều gì ràng buộc.
Một cô gái xinh xắn, học ở Hà Nội, và một chàng trai làm việc ở quán nhỏ giữa Đà Lạt.
Hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Tối hôm đó, anh đã ghé lại nơi cô từng ngồi, nhìn qua khung cửa sổ mờ hơi nước.
Anh đứng thật lâu, rồi rời đi.
Trước khi bước xuống dốc, anh khẽ thì thầm:
“Nếu em quay lại thật, anh vẫn ở đây.”

4. Nhiều năm sau

Giờ đây, ngồi giữa quán cà phê ở Hà Nội, Hà Anh đọc lại bức thư cũ.
Thời gian đã phủ bụi lên mọi thứ, chỉ riêng ký ức vẫn còn nguyên mùi cà phê và sương Đà Lạt.

Cô không biết anh còn ở đó không.
Không biết anh có bao giờ đọc lại dòng “em sẽ quay lại” mà mỉm cười không.

Nhưng cô biết — trong những ngày tuổi trẻ, đã từng có một người khiến cô viết thư, khiến cô chờ tin nhắn, khiến tim cô biết thế nào là rung động thật sự.

Cô khẽ gấp bức thư lại, mở điện thoại đặt vé máy bay.
Không phải để tìm người, mà là để tìm lại chính mình — cô gái năm ấy, dại khờ nhưng chân thật, tin vào cảm xúc đầu tiên.

Ngoài kia, trời Hà Nội vẫn lạnh.
Nhưng trong lòng Hà Anh, một nụ cười tỏa nắng vừa trở lại — ấm như buổi chiều năm nào giữa sương Đà Lạt.

31/07/2025

[MỘT CÂU CHUYỆN] MỘT ĐỨA TRẺ LỚN LÊN TRONG MỘT GIA ĐÌNH KHÔNG HẠNH PHÚC, NÓ CÓ HẠNH PHÚC ĐƯỢC KHÔNG.

Thật ra mình tin chắc rằng khi đặt câu hỏi này với bất kỳ ai, 10 người thì 9 người sẽ trả lời là không. Và có lẽ nếu đặt câu hỏi cho mình, nếu không suy nghĩ thật sâu sắc, có lẽ câu trả lời của mình cũng là không.

Đơn giản thôi, vì đó là những gì chúng ta luôn thấy, và có thể chính chúng ta là nạn nhân. Những đứa trẻ hư, chúng ta thường đổ lỗi cho cha mẹ nuông chiều sinh hư, nếu không thì là vì chúng được nuôi dạy trong một gia đình không hạnh phúc. Đúng nhỉ. Vì mỗi đứa trẻ sinh ra, môi trường xung quanh chính là những nền tảng hình thành nên tính cách và con người, bản ngã của đứa trẻ đó. Trẻ con lại là những bộ nhớ vô hạn, chúng ghi nhớ, học theo, sao chép nhanh hơn bất kỳ độ tuổi nào khác trong cuộc đời. Chính vì vậy, chúng ta thường đánh giá trẻ con chính là hình ảnh phản chiếu của cha mẹ, gia đình chúng.

Mình thấy quan điểm đó cũng đúng, nhưng dù thế nào thì không có gì là tuyệt đối. Dù có là xác suất 1/100 thì trong 100 trường hợp chúng ta thường gặp vẫn luôn có một trường hợp nào đó đi ngược lại so với số đông.

Quay trở lại câu hỏi này, nếu thật sự suy nghĩ thấu đáo, mình sẽ trả lời rằng, một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, nó có quyền được lựa chọn sống hạnh phúc, chỉ là sẽ cần mất rất rất nhiều thời gian để nó làm được việc đó.

Đứa trẻ đó có thể nó đã phải chứng kiến nhiều chuyện không hay về gia đình của nó, có thể xảy ra 2 trường hợp với nó. Một là bản thân nó trở nên chán nản, chán ghét gia đình, chán ghét cuộc sống và tính cách dần có xu hướng phản xã hội. Trường hợp này thật sự rất dễ xảy ra, mình đoán 10 người sẽ rất dễ 9 người có xu hướng như vậy. Còn một trường hợp nữa, đứa trẻ trở nên mặc cảm, tự ti, lầm lì và có xu hướng khép mình với thế giới. Trường hợp này, sự chịu đựng của đứa trẻ đó phải lớn hơn nhiều, vì chúng sống và lớn lên, được nuôi dưỡng bởi những thứ cảm xúc tiêu cực đè nén trong lòng, không thể nào nói ra, không thể nào thoát ra. Những cảm xúc đó chỉ trực chờ bùng lên bất cứ lúc nào. Tuy vậy, dù ở trường hợp nào, đứa trẻ đó cũng đã bị tổn thương về mặt tâm lý, một vết sẹo của tuổi thơ không có cách nào lành lại.

Mình từng biết một đứa trẻ ở trường hợp hai. Nó từng là một đứa trẻ ngây ngô, dễ bị bắt nạt, bị sai khiến. Và rồi lớn lên dần, nó từng chứng kiến những sự việc không “hay ho” mà một đứa trẻ không nên chứng kiến, không chỉ là từ gia đình, mà còn từ những sự đàm tiếu của xã hội. Nó chỉ lẳng lặng quan sát và chấp nhận rằng cuộc sống của nó từ giờ cho đến mãi về sau, có những chuyện sẽ không thể nào thay đổi được nữa. Nó thu mình lại trong thế giới của nó, còn bên ngoài, nó phải tỏ ra mạnh mẽ để chống trọi với thế giới đầy sự nghiệt ngã. Thật sự may mắn, nó vẫn giữ cho mình sự ngây ngô, vô tư thuở nhỏ. Nó dù tỏ ra mạnh mẽ, nhưng luôn cô độc, luôn tự chịu những tổn thương mà người khác cố tình gây ra, nhưng nó cũng chỉ là ghét họ, nó ghét gia đình, chán ghét cuộc sống này và nó vẫn lựa chọn sự tử tế. Nó vẫn âm thầm chịu đựng một mình ngần ấy năm. Nó chỉ nghĩ rằng chắc hẳn cuộc sống như hiện tại sẽ không kéo dài mãi, nó sẽ lớn lên, nó sẽ sống ở môi trường khác, gặp gỡ những con người mới tốt đẹp hơn. Nó vẫn luôn hi vọng sẽ lớn lên thật nhanh.

Và nó lớn lên không giống những đứa trẻ khác, nó tự biết thân biết phận, biết rằng bố mẹ cũng đã hi sinh nhiều cho 3 chị em, biết rằng muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, nó phải cố gắng nỗ lực học tập. Học để giỏi hơn những đứa bắt nạt mình, học để bước ra ngoài thế giới. Nó chẳng dám đòi hỏi gì cả, ngay cả đến cái quần cái áo, nó cũng chẳng dám đòi hỏi gì. Nó nhìn những bộ đồ đẹp, nó cũng ước được mẹ mua cho, nhưng rồi đó cũng chỉ là mong ước nhỏ nhoi không thành hiện thực của nó.

Tuổi thơ nó gắn với bà nội nhiều hơn, bà chăm lo cho nó từng tí, từ bữa ăn đến cái quần cái áo, bà dạy nó từ những điều nhỏ nhất, dạy nó học bảng cửu chương từ khi còn chưa vào lớp 1, dạy nó đường về nhà nếu bị lạc hay bị bắt cóc. Bà từng thức chỉ để chờ pha cho nó một bát phở gói để nó học khuya không bị đói. Bà luôn nhắc nhở nó phải học hành chăm chỉ để còn đổi đời. Bà luôn mua áo ấm cho nó mặc dù những chiếc quần, cái áo bà mua thật quê mùa nhưng nó vẫn luôn mặc như một thói quen. Thật ra nó vẫn luôn được yêu thương đó chứ.

Và chắc đó cũng là phần nhiều lí do tại sao nó không lựa chọn trở nên xấu xa như cách lẽ ra dòng đời nên xô đẩy nó. Nó thật sự vẫn luôn biết rằng bố mẹ đã chấp nhận hi sinh, và nó cũng phải vậy, không còn cách nào khác tốt hơn.

Want your public figure to be the top-listed Public Figure in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Address


Hanoi
10000