Prof. Torello Lotti

Prof. Torello Lotti

Condividi

14/02/2025

Hoàng đế 15 tuổi, hoàng hậu 17 tuổi.
Các phi tần trong cung thường trà dư tửu hậu bàn tán, nói rằng Hoàng thượng còn nhỏ, chưa hiểu chuyện đời.
Hoàng hậu cũng thản nhiên nói với hắn:
“Ngươi còn nhỏ lắm, chờ lớn thêm rồi tính sau.”
Hai năm sau, Hoàng đế gầy gò nhỏ bé ngày nào đã trở thành một thiếu niên tuấn tú, phong thái như ngọc.
Hắn bóp cằm Hoàng hậu, giọng trầm thấp:
“Thiển Nhược, bây giờ, trẫm đã đủ lớn chưa?”
---
Ta là Trung Cung Hoàng hậu, đồng thời cũng là biểu tỷ của Hoàng đế.
Phụ thân ta là Đại thần phụ chính, mẫu thân là Công chúa Hoàng thất, còn các huynh trưởng đều nắm giữ trọng quyền.
Năm ta mười bảy tuổi, phụ thân tiện tay ném ta vào cung, gả cho biểu đệ ta—Hoàng đế bệ hạ.
Lúc đó, hắn khóc lóc nói:
“Biểu tỷ! Sau này tỷ có thể đừng đánh trẫm nữa không?”
Ta xoa đầu hắn, cười ôn nhu:
“Ngoan, giờ bản cung là Hoàng hậu rồi, sau này đánh sẽ nhẹ tay hơn một chút.”
Từ đó về sau, hắn không dám bén mảng đến hậu cung nữa.
Ta thay hắn “sủng hạnh” các phi tần, cùng các nàng tán gẫu, ăn vặt, đánh mạt chược, sống vô cùng sung sướng.
Hôm nay, các phi tần đang tụ tập trong cung ta buôn dưa, thì Lương phi đột nhiên nghiêm mặt, tấu lên một tin tức động trời:
“Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương!
Hoàng thượng mang về một kỳ nữ, hiện đang bị nàng ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo!
Sáng nay, Người đã phong nàng ta làm Mỹ nhân rồi!”
Ta nhổ vỏ hạt dưa, nhàn nhã đáp:
“Mang thì mang, có ảnh hưởng đến ván mạt chược của chúng ta không?”
Lương phi nghĩ ngợi, rồi lắc đầu:
“Hình như là không ảnh hưởng… nhưng mà, nghe nói nữ nhân kia cái gì cũng biết, lợi hại lắm!”

14/02/2025

Thầy bói nói số mệnh tôi nhất định phải tìm một người bạn trai nhỏ tuổi hơn mình.
Cô cháu gái lớp sáu của tôi lập tức giới thiệu “hot boy” lớp nó cho tôi.
Nó lừa tôi đến gặp “hot boy”, ai ngờ người xuất hiện lại là đại ca trường cấp ba của tôi.
Anh ta đạp tung cửa quán, xắn tay áo, tức giận chửi thẳng:
“ĐM! Tao phải xem thử xem ai dám nhắm vào đứa em trai chưa đủ tuổi của tao!”
---
Nghỉ lễ, tôi đi du lịch với gia đình.
Trước cổng khu du lịch, bị một ông thầy bói giữ lại xem vận mệnh.
Ông ta lắc đầu bấm đốt ngón tay, rồi nghiêm túc nói:
“Cô gái, số cô định sẵn phải tìm một người bạn trai nhỏ tuổi hơn.”
Ha! Tôi là người kiên quyết phản đối tình chị em!
Toàn là mấy tên lừa đảo, tôi chẳng buồn để ý.
Nhưng cô cháu gái lớp sáu của tôi thì tin sái cổ.
Hôm sau, tôi bỗng phát hiện trong danh sách bạn bè WeChat xuất hiện một người lạ có avatar Ultraman.
Lướt vào trang cá nhân, toàn là ảnh selfie của một cậu trai mười mấy tuổi, ngũ quan khá thanh tú, trông có vẻ quen mắt.
Tôi vừa định ấn xóa, thì bị cháu gái tôi giữ chặt tay.
“Cô ơi, đây là hot boy lớp cháu! Thế này đủ nhỏ chưa?”
Tôi đứng hình mất ba mươi giây mới phản ứng lại, con bé đang giới thiệu đối tượng cho tôi?!
Trời ơi, con ơi, con làm vậy có hợp lý không?
Cháu gái tôi hớn hở lướt qua ảnh của cậu nhóc, soi trái soi phải, rồi hào phóng tuyên bố:
“Cô ơi, cậu ấy là người đẹp trai nhất lớp cháu đấy.
Cháu cũng thích cậu ấy lắm, nhưng cô đã 22 tuổi rồi, cháu nghĩ cô sốt ruột hơn cháu, nên cháu nhường cho cô!”

14/02/2025

Thế tử nhặt ta từ đám nô lệ về, vì ta chải chuốt, trang điểm, cắ/t đi đầu lư//ỡ//i, gò ép hành vi cử chỉ của ta.
Biến ta thành dáng vẻ bạch nguyệt quang trong lòng hắn.
Hắn đối xử với ta tựa như sủng ái, cho ta bồi hắn du ngoạn, cùng dùng bữa, đánh cờ.
Chỉ cần ta liếc mắt nhìn một cái, ngày hôm sau trang sức, y phục xa hoa đều được dâng tới trước mặt.
Khi ta nghĩ rằng cả đời này sẽ cứ thế mà trôi qua, bạch nguyệt quang của hắn trở về.
Hắn nói:
“Ngươi đi đi, ta sẽ sắp xếp cho ngươi một hạ nhân tốt.
“Ta đã cho hắn một khoản bạc, hắn nhất định sẽ không chê ngươi.”
---
Ngày ta rời đi, nguyệt sự đã muộn sáu ngày.
Ta không lên tiếng, lưỡ//i đã bị cắ//t, không thể nói gì, chỉ nhìn xuống bọc ngân lượng trước mặt.
Người được phái tới đón ta đi là một tên tùy tùng lâu năm dưới trướng thế tử, gọi là Tưởng Xã, tướng mạo thật thà, không có điểm nào nổi bật, chỉ có đôi mắt luôn đảo quanh không ngừng.
Hắn quỳ xuống dập đầu tạ ơn, sau đó quay sang ra hiệu bảo ta cũng làm theo.
Ta cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ xuống, kính cẩn dập đầu một cái.
Thế tử đứng trên cao, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống.
Ánh mắt hắn rơi trên hàng mi ta, thoáng chốc, hắn khẽ thở dài một hơi, như thể những ấm áp đêm qua chỉ là một giấc mộng phù du.

14/02/2025

Ta nhặt được một vị thái tử mất trí nhớ trong đống xéc chéc, cùng hắn giành giật miếng ăn từ miệng lũ chó hoang.
Sau này, thái tử hồi cung, hoàng đế hỏi ta muốn ban thưởng gì.
Trước mắt ta bỗng hiện ra hàng loạt dòng chữ:
【Nữ phụ không định thật sự muốn thái tử cưới mình đấy chứ?】
【Một nữ thợ săn quê mùa mà cũng dám vọng tưởng gả vào hoàng thất, bảo sao cuối cùng lại bị ban rượu độc mà chết!】
Thì ra gả cho thái tử lại nguy hiểm đến vậy!
Ta rùng mình một cái, vội vàng giấu đi túi hương thái tử tặng, dập đầu thật mạnh:
“A Lê ngu dốt, chỉ cầu xin bệ hạ cho thần nữ được trở về Yến Châu.”
---
Hoàng đế trầm mặc hồi lâu, chậm rãi hỏi:
“Ngươi chỉ muốn mỗi thứ này?”
Ta cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi thành thật đáp:
“Nếu có thể, xin bệ hạ ban thêm cho A Lê chút bạc và một tòa nhà lớn thì càng tốt.”
Ta lén nhìn sắc mặt hoàng đế, lại vội vàng sửa lời:
“Nhà nhỏ cũng được ạ.”
Chỉ là nếu quá nhỏ, thì không thể nuôi gà vịt, cũng không dựng nổi giàn hoa.
Lời vừa dứt, toàn điện lặng ngắt như tờ.
Mọi người đều cho rằng ta sẽ cầu xin hoàng đế ban hôn, để thái tử cưới ta.
Dù sao, Yến Châu quanh năm giá rét, nếu không phải ta nhặt được Thẩm Cảnh Ngọc giữa đống xéc chéc, hắn đã sớm bỏ mạng trong mùa đông năm ấy.

13/02/2025

Phu quân thắng trận trở về, tám trăm dặm khẩn cấp đưa về một cô nương, nghe nói có thể múa trên lòng bàn tay.
Cô nương đó suốt ngày ở trước mặt ta phô trương thanh thế.
Ta nhìn nàng với ánh mắt thương hại:
"Ngươi không biết gì về con chó của hắn đâu."
Sau đó phu quân trở về, đặc biệt cho cô nương đó làm một đài vàng để nhảy múa.
Hắn ta mặt mày hớn hở chỉ vào cô nương đang "xoay nhảy không ngừng" trên đài vàng:
"Nương tử mau nhìn! Bát âm hộp ta tặng nàng đây!"
1.
Phu quân của ta, Lục Yến, là chàng trai đẹp nhất kinh thành, nổi tiếng là "kẻ si mê thê tử".
Ta là Vương phi của hắn, Thẩm Tịch Văn, một người sắt đá.
Không có gì khác, chủ yếu là Lục Yến hành xử quá biến thái, không bao giờ làm chuyện người ta làm.
Năm bảy tuổi, thế tử nhà Bình An Hầu cãi nhau với ta, chế giễu "Thật sự cho rằng trên trời có thể rơi xuống bánh nhân thịt sao?".
Lục Yến lập tức mua hết bánh nhân thịt của cả một con phố, đuổi theo ném "bánh nhân thịt bay trên không" vào đầu thế tử.
Khiến thế tử Bình An Hầu từ đó mắc chứng "sợ bánh nhân thịt".
Năm chín tuổi, huynh trưởng của Lục Yến tuyển Thái tử phi.
Chỉ vì trong đó có lẫn một bức chân dung của ta, Lục Yến cưỡi lên cổ huynh trưởng, ra sức nhổ đầu đối phương.
Khiến Thái tử năm đó, nay là Hoàng thượng, vừa thấy hắn liền phản xạ có điều kiện - ôm chặt đầu rồng của mình.
Năm mười lăm tuổi, ta gả cho Lục Yến, chưa được mấy tháng đã có người muốn đưa thiếp cho hắn.
Dù sao cũng là đệ đệ ruột của Hoàng thượng, Dự Vương điện hạ đứng đầu vạn người, dù có biến thái một chút cũng hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Ai ngờ Lục Yến ngay tại chỗ liền dùng đủ loại lý do như "không có tài nghệ bằng nương tử ta", "không có nhiều tóc bằng nương tử ta", "không ăn nhiều bằng nương tử ta",... để chê bai người ta từ đầu đến chân.
Cuối cùng, các cô nương đều đồng loạt tuyên bố "gả cho chó cũng không gả cho Lục Yến".
Mà ta, với tư cách là Vương phi duy nhất của Lục Yến, người được hắn đặt ở đầu quả tim, lại luôn lạnh nhạt với hắn.
Mọi người đều nói ta sắt đá, nhưng Lục Yến lại không quan tâm, vẫn một mực yêu chiều ta hết mực.

Vuoi che la tua studio sia il Clinica più quotato a Florence?
Clicca qui per richiedere la tua inserzione sponsorizzata.

Digitare

Telefono

Indirizzo


Via Vittorio Alfieri 28
Florence
50121