Một căn Xưởng nhỏ, chốn ngoại ô xứ Ninh, trong khu vườn yên nghe nắng mưa, nơi chúng mình nhận lấy những câu chuyện và gởi gắm, để từ đó biến thành những món quà dành trao, tặng nhau. Nó vốn là cái sân thượng, trước khi được chủ nhà làm thêm một cái mái chống nó bên trên.
Đó là một không gian mở tuyệt vời mà tôi nghĩ tôi phải có may mắn và duyên lắm mới gặp được.
Ở đó, tôi trồng 1 vườn cây nho
nhỏ với những chậu hoa và rau đủ loại đang vươn lên, xanh và nở hoa mỗi ngày.
Ở đó, tôi sáng sáng ngồi dưới những chiếc lá xanh và hoa trổ vàng để ăn sáng, uống trà và đọc sách.
Ở đó, tôi và đồng đội làm việc mỗi ngày. Chúng tôi tạo ra những món đồ da thủ công, chúng tôi tạo ra những sản phẩm duy nhất và phù hợp nhất với mỗi khách hàng. Tất cả các công đoạn đều được làm hoàn toàn bằng tay bởi sự tỉ mỉ và chăm chút hết sức có thể của chúng tôi. Chúng tôi yêu thích công việc của mình, nên thực ra không gọi nó là công việc cũng được. Gọi nó là tận hưởng hay là cái gì tương tự thế cũng được!
Ở đó, tôi không chỉ làm việc, mà còn gặp gỡ. Những gặp gỡ vốn luốn là sự khơi nguồn cho sáng tạo. Mỗi sáng, đồng đội gặp nhau, thảo luận về các đơn hàng, uống trà và đưa ra ý tưởng cho mỗi sản phẩm. Và cả mỗi khách hàng đến với chúng tôi đều là một người bạn đến (hầu hết bạn bè tôi ở Hà Nội bây giời chủ yếu ban đầu đều vốn là khách hàng của tôi). Chúng tôi uống trà, chơi đàn, hát, nói chuyện và lên ý tưởng cho món đồ bạn ấy muốn và cả nhiều thứ khác nữa! Tôi cũng hay từ đó mà đi gần, đi xa, đi ngắn, đi dài. Để rồi trở về đó, và thấy an lành, ấm áp. Xưởng không chỉ là xưởng, mà nó còn là nhà! Bạn có thể tìm tôi ở đó, nếu chúng ta chưa gặp nhau bao giờ, thì hãy uống trà cùng tôi, nói chuyện với tôi là sẽ thành quen thôi. Nhé!
À, căn xưởng của tôi vẫn xanh và đầy gió lành mỗi ngày. Tôi cũng thế, vẫn xanh và sống trong lành mỗi ngày, ở đây!