Pretty Shy
11/07/2026
ÁC MỘNG - Part 15
*Cảnh báo: Kể từ giờ trở đi, những chuyện diễn ra trong câu chuyện này có thể nằm ngoài phạm vi chấp nhận của các bạn. Ngay từ đầu fic này đã có tag 18+ và nội dung rất dark, thế nên rất mong các bạn hiểu cho một sự thật là diễn biến nó sẽ không dễ chịu đâu ạ. Mình nhấn mạnh lại là tất cả những câu chuyện mình viết ra chỉ là hư cấu và trên thực tế mình không ủng hộ bất kỳ hành vi trái với pháp luật, đạo đức hay chuẩn mực xã hội nào, mong là các bạn cũng vậy nhé. Love ya~
🌸Sau đây là cảnh báo: từ ngữ thô tục (ai đọc Mochi anh đào nhà mình chắc biết thô tục là cỡ nào rồi), cưỡng hi*p t*p thể, tr*n có l*i, segg toy, segg NP, nội dung dảk kiểu không hề vui không hề ngọt. Ai fan Keel mà theo kiểu không chấp nhận plot “băng nhóm phản diện Keel xấu xa dâm tà và cái kết” thì chắc là không nên đọc. Nói nữa thành spoil nên tóm lại là các bạn cân nhắc kĩ trước khi đọc, mình nói rồi nhé cân nhắc thật kĩ nhé.
🌸Couple: UmeSaku, nhưng mà segg là KEELxSaku
🌸Link wattpad: https://www.wattpad.com/myworks/393826158-wbk-r18-allsakura-%C3%A1c-m%E1%BB%99ng
🌸Link AO3: https://archiveofourown.org/works/65231695/chapters/167802118
09/07/2026
ÁC MỘNG - Part 14
Hello các bạn, các bạn đã sẵn sàng cho trauma tiếp theo của bé Đào chưa? Nếu chưa thì mình xin lỗi trước ạ 🥹 huhu…
🌸Sau đây là cảnh báo: từ ngữ thô tục (ai đọc Mochi anh đào nhà mình chắc biết thô tục là cỡ nào rồi), cưỡng hi*p t*p thể, tr*n có l*i, segg toy, segg NP, nội dung dảk kiểu không hề vui không hề ngọt. Ai fan Keel mà theo kiểu không chấp nhận plot “băng nhóm phản diện Keel xấu xa dâm tà và cái kết” thì chắc là không nên đọc. Nói nữa thành spoil nên tóm lại là các bạn cân nhắc kĩ trước khi đọc, mình nói rồi nhé cân nhắc thật kĩ nhé.
🌸Couple: UmeSaku, nhưng mà segg là KEELxSaku
🌸Link wattpad: https://www.wattpad.com/myworks/393826158-wbk-r18-allsakura-%C3%A1c-m%E1%BB%99ng
🌸Link AO3: https://archiveofourown.org/works/65231695/chapters/167802118
08/07/2026
Có 1 page mình vô cùng yêu quý đang tổ chức fanscreening ngày 19/7 tới cho movie Gintama ạ. Nếu bạn nào ở Hà Nội và cũng fan Gintama đang muốn đi xem phim🎞️ thì có thể cân nhắc nhó. Sự kiện vừa được xem phim vừa được tặng quà🎁, giống như offline fan🪭 và đảm bảo siêu siêu siêu vui luôn ạ💖!
Hãy đến và gặp mình nhé dù mình sẽ không cho các bạn biết mình là ai ở đó đâu ahihi 🥰🫶
Yêu các bạn nhiều! Chúc các bạn ngủ ngon nhaaa~
https://www.facebook.com/share/p/1H4j3fKr4j/?mibextid=wwXIfr
Sản phẩm thật sắp có mặt tại EFS Gintama 19.07.26
Chào mừng bạn đến với Encore Fan Screening Gintama the Movie 2026: Yoshiwara in Flames tại Hà Nội
📍 Thời gian: check in khoảng từ 13h, vào rạp từ khoảng 16h, timeline chi tiết sẽ email đến bạn cùng số ghế
📍Địa diểm: LOTTE CINEMA HÀ ĐÔNG (HÃY ĐẢM BẢO BẠN ĐÃ ĐỌC KỸ THÔNG TIN ĐỊA ĐIỂM NÀY)
* lưu ý: thời lượng trên bao gồm cả thời gian check in và giao lưu ngoài phòng chiếu + giao lưu trong phòng chiếu + thời gian chiếu phim.
📍 Giá vé: 168K bao gồm:
- 1 vé xem phim Gintama the Movie 2026: Yoshiwara in Flames
- 1 gương check in GINTAMA
- 1 Acrylic ticket
- 1 βóng Çười ( buồn cười thật, xem hình minh hoạ)
- 1 lót ly Gintama
- 1 ziplock keychain (sẽ đúng theo tên bias bạn điền ở câu hỏi số 5 bên dưới)
- 1 lightstick (nếu bạn có rồi và có thể mang đi thì cứ note ở câu cuối nhé)
- Quà từ nhà phát hành (optional - tức là chưa xác định, chúng tôi sẽ công bố sau)
Freebie từ ban tổ chức: 2/7 mini postcard Gintama
Form: sau khi điền form thành công sẽ có 1 email tự động xác nhận gửi đến cho bạn, hãy kiểm tra email nhé.
https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfbG4X9IqGgmxaj30ODkfNvzmqoeVudNhxAHBH1TUjGID5Vuw/viewform?usp=publish-editor
28/06/2026
ÁC MỘNG - Part 13
Xin lỗi mọi người vì part này hơi ngắn, chiều nay mình mới bắt đầu viết huhu... Dạo này ham vui quá, lại mới thấy 1 cái hố phim BL Tàu hợp gu quá trời nên cả ngày lướt vid, tệ quá tệ T_T
Chúc cả nhà ngủ ngon nha mình đi ngủ đây bye~
🌸Sau đây là cảnh báo: từ ngữ thô tục (ai đọc Mochi anh đào nhà mình chắc biết thô tục là cỡ nào rồi), cưỡng hi*p t*p thể, tr*n có l*i, segg toy, segg NP, nội dung dảk kiểu không hề vui không hề ngọt. Ai fan Keel mà theo kiểu không chấp nhận plot “băng nhóm phản diện Keel xấu xa dâm tà và cái kết” thì chắc là không nên đọc. Nói nữa thành spoil nên tóm lại là các bạn cân nhắc kĩ trước khi đọc, mình nói rồi nhé cân nhắc thật kĩ nhé.
🌸Couple: UmeSaku, nhưng mà segg là KEELxSaku
🌸Link wattpad: https://www.wattpad.com/myworks/393826158-wbk-r18-allsakura-%C3%A1c-m%E1%BB%99ng
🌸Link AO3: https://archiveofourown.org/works/65231695/chapters/167802118
27/06/2026
CÂY ANH ĐÀO BÊN BỜ BIỂN
Chương 33
Helloooooo cả nhà. Lâu lắm rồi mình mới đăng chap của Cây anh đào, xin lỗi đã để các bạn chờ ạ!
Thật ra chap này viết xong từ chủ nhật tuần trước nhưng tối nay mình mới có thời gian beta, hi vọng các bạn sẽ thấy vui ạ. Yêu cả nhà nhiều nha~ 🥰
Chèn thêm link zô câu view:
🌸Link wattpad: https://www.wattpad.com/myworks/395332212-wbkr18allsakura-cy-anh-o-bn-b-bin
🌸Link AO3: https://archiveofourown.org/works/66063100/chapters/170242198
***~~~***
Chương 33
Thấm thoắt đã đến mùa xuân…
Sakura ngồi bên mái hiên hướng ra bờ biển, hít thở mùi hương tươi mới của anh đào nở rộ hòa lẫn mùi muối biển mặn mà, ngẩn ngơ ngắm hoàng hôn đang dần buông xuống.
“Haruka.”
Tiếng gọi vang lên từ phía xa khiến cậu bừng tỉnh. Sakura quay đầu nhìn qua lớp cửa kính, đã thấy bóng người đang bước trên lối đi lát đá bên ngoài nhà, mang theo cả thùng đồ to nặng.
“Đồ gì mà nhiều thế?” Cậu vội vàng chống nạng ra cửa đón Kaji, tò mò ngó chiếc thùng anh vừa đặt xuống “Anh mua thức ăn à?”
“Không.” Kaji mở thùng ra, vẻ mặt nghiêm túc nói “Sách vở. Sắp tới tháng tư rồi, khai giảng năm học mới đó.”
Sakura sững sờ.
Khai giảng? Cậu quả thực đã quên… Năm học vừa rồi cậu mới kịp đi học mấy ngày thì đã có quá nhiều chuyện xảy ra, bây giờ cậu gần như chỉ luôn ở nhà, Kaji cũng luôn ở xưởng gỗ ngay bên cạnh, cậu cũng quên mất thật ra họ vẫn còn chưa tốt nghiệp cấp ba, theo lý mà nói thì đang trong độ tuổi phải đi học.
“À… Ừm… Vậy anh sẽ đi học tiếp phải không?” Sakura gật đầu, vô thức vuốt nhẹ những món đồ dùng học tập mới tinh trong hộp.
Kaji nhìn sắc mặt không mấy tươi sáng của cậu, thở dài.
“Haruka.” Anh nắm bàn tay nhỏ, nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi nói “Anh muốn chúng ta cùng đi học tiếp.”
Sakura bối rối cúi đầu, nắm tay thoáng run lên.
Trường học… Trước khi đến Fuurin, trường học đối với cậu là một vũng lầy u ám. Sau khi đến Fuurin, mọi thứ đột nhiên biến thành một giấc mộng đẹp đẽ mà ngắn ngủi, nhanh chóng vỡ tan.
Cậu không muốn đối mặt với nó một lần nữa…
Kaji vươn tay nâng gương mặt nhỏ lên, không để cậu tiếp tục đắm chìm trong quá khứ tăm tối.
“Haruka, nghe anh nói này…” Anh xoa nhẹ gò má nhợt nhạt, bình tĩnh giải thích “Anh cũng chẳng thích đi học, em biết đấy, anh học hành chẳng ra gì cả… Nhưng mà chẳng ai biết trước được, lỡ như… lỡ như tương lai em không còn muốn ở đây, hoặc có chuyện gì đó khiến chúng ta phải rời đi, có thể chúng ta sẽ cần làm những công việc khác, ít nhất có bằng tốt nghiệp cấp ba vẫn yên tâm hơn phải không?”
Sakura ngẫm nghĩ một chút, ỉu xìu gật đầu.
“Thế nên nhân lúc vẫn còn có thể, chúng ta nên đi học tiếp. Yên tâm, anh Hiiragi làm thủ tục chuyển trường ở Fuurin giúp chúng ta rồi. Trên đảo chỉ có một trường cấp ba, học sinh cũng ít, không có ai làm khó chúng ta đâu.”
Thiếu niên nhìn hai bộ đồ dùng học tập và chồng sách vở trong thùng giấy, miễn cưỡng “ừm” một tiếng.
Anh ấy nói đúng, cậu chẳng có cớ gì để từ chối cả. Dù thành tích học tập của cả hai người họ đều không tốt, nhưng nếu cố gắng thì vẫn có cơ hội tốt nghiệp được. Cuộc đời còn dài, cậu cũng không muốn vì chút bồng bột nhất thời mà sau này trở thành gánh nặng cho anh ấy.
Thấy cậu đồng ý, Kaji không khỏi lén lút thở phào. Nói thật thì anh cũng như cậu, chẳng thích đi học lắm, hơn nữa từ khi quyết định cùng cậu tới sống tại hòn đảo xa xôi này thì anh vốn đã định sẽ bỏ học rồi. Nếu không phải được Hiiragi hết lời khuyên răn, còn nổi cáu mắng cho một trận thì anh cũng chẳng nghĩ đến cửa ải học nốt rồi lấy bằng này làm gì.
Nhưng tương lai anh là một người đàn ông phải nuôi gia đình, không còn cách nào khác, phải nỗ lực thôi.
…
Ngày khai giảng đã đến.
Kaji chở Sakura trên chiếc xe đạp cũ của con trai chú Konami, vòng qua những con đường nhỏ mà họ chưa kịp quen, dừng lại trước cánh cổng trường rộng mở.
“Đứng đây chờ anh.” Kaji để Sakura đứng xuống bên đường, vội vàng phóng vào bãi để xe rồi chạy ra, xách cặp cùng cậu vào trường.
Ở ngôi trường duy nhất trên đảo nhỏ này, hầu như các học sinh đều là bạn cùng học từ nhỏ tới lớn, vì vậy sự xuất hiện của hai học sinh lạ mặt khiến cả trường không khỏi xì xào bàn tán, ồn tới mức Kaji bắt đầu nóng nảy.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Chỉ có một con đường ngắn từ cổng vào đến tòa nhà lớp học mà đã bị vô số người trắng trợn ngó nghiêng chỉ trỏ, Kaji rốt cuộc không nhịn được nữa, trừng mắt gầm lên.
Mấy học sinh bị quát giật mình, vội vàng xin lỗi rối rít rồi chạy mất.
“Hừ, mấy đứa ranh con này, kệ bọn nó.” Anh lẩm bẩm rồi quay qua đỡ Sakura bước lên bậc thang, tìm phòng giáo vụ báo danh.
Từ đầu đến cuối, Sakura không nói một lời. Cậu lẳng lặng đi theo Kaji, nấp sau lưng nghe anh nói chuyện với giáo viên, đôi hàng mày căng thẳng nhíu chặt.
Giáo viên nhìn bộ dạng hùng hổ âm trầm của hai học sinh mới chuyển tới, không khỏi toát mồ hôi hột, đắn đo mãi mới lên tiếng hỏi: “Ừm… Em học sinh này… tóc em…”
Kaji lập tức ngắt lời thầy giáo: “Bẩm sinh, không nhuộm.”
Thầy giáo liếc nắm tay nổi gân xanh và khuôn mặt cau có rõ ràng không dễ chọc vào của anh, rất thức thời không hỏi nữa. Ông chỉ là một giáo viên trường làng bình thường, chưa có kinh nghiệm xử lý mấy đứa học sinh cá biệt từ thành phố chuyển tới, tạm thời cứ cho qua vậy.
“Đây là thời khóa biểu của các em.” Thầy giáo quyết đoán bỏ qua vấn đề khó nhằn, đi thẳng vào thủ tục “Tôi là chủ nhiệm lớp, bây giờ tôi sẽ dẫn các em vào lớp giới thiệu.”
Sakura cùng Kaji đi theo thầy giáo, ngơ ngác thì thầm: “Đây là thầy giáo của em hay anh?”
“Của chúng ta.” Kaji bình thản đáp.
“Nhưng anh học trên em một lớp mà?” Cậu càng khó hiểu hơn, không thể có chuyện các khối học chung lớp, chẳng lẽ…
Đừng nói là thành tích học tập của anh ấy quá kém nên…
“Anh đúp lớp à?”
“Cái gì hả?” Kaji trợn tròn mắt, vô thức lớn tiếng khiến thầy giáo đi phía trước hoảng hốt, thiếu chút bỏ chạy.
“Đang… Đang là giờ học, phải giữ trật tự.” Thầy giáo cố giữ cho giọng mình thật nghiêm khắc, chỉ vào cánh cửa cách họ vài bước chân “Đến lớp rồi, vào đi.”
Kaji gật đầu với thầy, lại quay qua người yêu đang chớp chớp cặp mắt to tròn chờ mình trả lời, lúng túng gãi đầu, mặt hơi ửng đỏ.
“Nói sau đi, vào lớp đã.”
Việc giới thiệu học sinh mới diễn ra rất chóng vánh. Giáo viên và các học sinh cùng lớp đều dè chừng cặp mắt gườm gườm và tông giọng trầm khàn của Kaji, lại thêm đôi mày cau chặt và mái tóc bất thường đặc sệt đầu gấu của Sakura khiến họ không khỏi suy đoán vết thương của cậu và lý do hai người chuyển trường tới nơi hẻo lánh này, vì vậy không ai dám hỏi thêm một câu dư thừa, bầu không khí coi như bình yên.
Hai người được xếp ngồi tại góc trống cuối lớp. Kaji đặt cặp của Sakura lên chiếc bàn cuối cùng, còn mình ngồi vào bàn phía trên, ân cần dặn dò cậu: “Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ, anh che cho em.”
Sakura gật đầu. Lâu lắm rồi cậu không đi học, cảm giác lạ lẫm quá, cũng không biết nghe giảng có hiểu nổi không nữa.
Tiết học nhanh chóng bắt đầu, là môn toán. Đúng như dự đoán của Sakura, cậu nghe mà không hiểu gì, chẳng mấy chốc đầu óc đã choáng váng.
Cậu bắt đầu thấy lo cho mục tiêu tốt nghiệp cấp ba của họ rồi…
Buổi học sáng trôi qua trong mơ hồ. Chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vừa vang lên, các bạn cùng lớp liền xôn xao kéo nhau đi mua đồ ăn hoặc tụ tập cùng ăn cơm trưa, Sakura cũng lấy lại được chút tinh thần, kéo kéo áo gọi người đang ngủ gục trên bàn trước mặt mình dậy.
“Ren, dậy đi. Ăn trưa.”
Cậu đập đập một hồi mới thấy Kaji phản ứng. Anh vươn vai ngồi dậy, lắc lắc cái đầu còn chưa tỉnh táo, quay ghế lại ngồi đối diện với cậu rồi lôi hai hộp cơm trưa ra.
Hộp cơm tuy đơn giản nhưng trông rất gọn gàng đầy đủ, hơn nữa còn là đồ tự chuẩn bị.
“Cái này… Anh nấu lúc nào vậy?” Sakura tròn mắt ngạc nhiên. Sáng nay đâu có thấy anh ấy nấu nướng gì? Hơn nữa anh ấy có thể làm ra đồ ăn đẹp mắt như thế từ bao giờ nhỉ?
“À không, là cô Konami cho đấy, sáng nay lúc sáng sớm chú đã mang cho, bảo là sợ chúng ta mới đi học ngày đầu chưa quen.” Kaji gắp một miếng gà chiên giòn còn nóng ấm đưa đến bên miệng Sakura, dò hỏi “Ở đây cũng không tệ phải không?”
Sakura nhai miếng gà thơm ngon, gật đầu.
Dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng cậu thật sự đã cảm nhận được cuộc sống bình thường ở nơi này. Có Kaji ở bên cạnh, cũng có những người quan tâm họ, cậu không đòi hỏi gì hơn nữa.
Ngày học đầu tiên kết thúc. Kaji đạp xe đưa Sakura về nhà, đi qua những ngôi nhà cổ kính và đồng lúa trải dài, vừa đi vừa ngắm nhìn phong cảnh mộc mạc, câu được câu chăng trò chuyện.
“Này, chuyện lớp học…” Sakura đột nhiên hỏi lại câu chuyện lúc sáng “Tại sao anh lại học chung lớp với em vậy?”
Kaji cúi đầu đạp xe, lẩm bẩm: “Thích thì học…”
Sakura cau mày. Lừa ai hả? Rõ ràng anh ấy có thích học đâu, cả ngày cũng chỉ ngủ gật.
“Anh sợ em bị bắt nạt à?”
Không có lời phản bác, xem ra đúng là vậy rồi.
Cậu thở dài, tựa đầu vào tấm lưng vững chãi phía trước.
Ngày hôm nay, cậu luôn ở phía sau anh ấy. Có lẽ sau này anh ấy cũng sẽ luôn đứng ra phía trước, giống như lời anh ấy nói, sẽ che mưa chắn gió, bảo vệ cậu.
“Không sao đâu.”
Thanh âm rất nhỏ từ phía sau vang lên, vòng tay quấn quanh hông siết chặt, mang theo nhiệt độ cơ thể ấm áp.
“Em vẫn ổn mà, em tự lo được.”
Kaji gật đầu.
Anh biết cậu sẽ ổn. Dù cần bao nhiêu thời gian cũng được, anh nhất định sẽ chờ cậu hoàn toàn khỏe lại, lại là một Sakura mạnh mẽ tràn đầy sức sống như xưa.
Ở nơi không có những bóng ma quá khứ làm phiền, họ sẽ bắt đầu lại. Lần này anh không cần phải đứng từ xa nhìn cậu nữa, cậu cũng không cần một mình đương đầu với mọi chuyện nữa.
“Biết rồi, nhưng anh thích đi học cùng em, không đổi lớp đâu.”
“Ừm, thế cũng được.” Sakura không phản đối, ở sau lưng Kaji trộm nở nụ cười “Anh đừng ngủ gật nữa là được, nếu không sẽ phải đúp lớp thật đấy.”
“Ai dạy em ăn nói kiểu trù dập đó hả? Anh là đàn anh đấy biết chưa?”
…
Tuy đi học cùng nhau rất vui, nhưng sóng gió thì luôn không thể tránh được.
Sakura và Kaji cùng ngồi trước chiếc bàn đầy sách vở, đầu óc trống trơn không hiểu nổi một chữ nào.
“Anh học lần thứ hai rồi mà, anh không nhớ gì thật sao?”
Kaji cúi đầu, mặt mày nhăn nhó như đụng phải thiên địch. Anh học lớp 11 lần thứ hai, có điều cả hai lần đều ngủ gật suốt, làm sao mà nhớ nổi chứ.
“Hay là…” Anh ngẫm nghĩ một hồi, đưa ra đề xuất “Chúng ta hỏi anh Hiiragi, chắc anh ấy biết đấy.”
Sakura băn khoăn chống cằm. Đã đi tới tận hòn đảo xa xôi này mà vẫn làm phiền đàn anh, thật sự ngại quá…
“Thôi, gọi đi.”
Vài phút sau, Hiiragi ở nơi cách xa cả nghìn cây số nhìn cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại, hốt hoảng bắt máy: “A lô, anh đây, có chuyện gì vậy? Sakura không khỏe à?”
Hai người liếc nhìn nhau, đột nhiên có cảm giác hơi áy náy. Hiiragi luôn lo lắng cho bọn họ như thế, chạy đôn chạy đáo giúp họ làm thủ tục chuyển trường, vậy mà giờ cả hai đều không chú tâm học hành, đã tối rồi còn làm phiền anh nữa.
Nỗi ân hận nhanh chóng biến thành động lực. Sau buổi tối hôm đó, hai người bỗng như hóa thành người khác, chăm chỉ nghe giảng, không hiểu bài thì về gọi điện hỏi Hiiragi, dốc hết tâm sức leo lên được mốc học sinh trung bình.
Ngày công bố kết quả thi học kỳ đầu tiên, Kaji rầm rập chạy qua hành lang, đạp cửa lao vào phòng học, vội đến thiếu chút ngã sấp.
“Này!” Sakura vội vàng chống nạng đứng dậy, nhưng Kaji đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng, như một cơn gió phóng tới bên cạnh cậu.
“Có điểm rồi!” Kaji trông có vẻ phấn khích khác thường, còn không để ý đang ở trong lớp mà công khai ôm lấy cậu “Chúng ta đều qua môn, không phải xếp cuối nữa!”
“Thật hả?” Sakura mừng rỡ không tin nổi, hai mắt sáng lấp lánh hỏi lại “Không xếp cuối luôn? Không trượt một môn nào luôn?”
“Anh lừa em làm gì, đây này!” Kaji vẫy vẫy hai tờ phiếu điểm đã bị nắm nhàu một góc trong tay, quả nhiên không có một điểm đỏ nào cả.
Hai người nhìn nhau, nét cười tràn ngập không thể giấu được nữa.
Tương lai của họ, hình như đã tươi sáng thêm một chút rồi.
***Hết chương 33***
-Shy-
Có bạn hỏi t là nam hay nữ, thế nên t chợt nhớ ra là đã rất lâu kể từ khi t đăng chiếc vid tâm sự kỷ niệm 1k follow này. Share lại ôn kỷ niệm xíu nhaaa🥰
14/06/2026
ÁC MỘNG - Part 12
Chào các bác, chương này không có H, mình xin phép đăng cả chương lên đây. Có điều mình muốn bày tỏ xin xỏ mọi người thế này, chẳng là dạo gần đây mình ít ở nhà viết nên cũng ít đăng truyện, chắc tại thế nên tương tác tụt vcl, flop quá trời ơi. Dù đã quen với sự flop nhưng mà comment của mọi người vẫn luôn là nguồn động lực và hạnh phúc của mình, nên là lạy ông đi qua lạy bà đi lại ai rảnh thì comment cho mình đọc với nha, ở facebook ở wattpad gì cũng được. Yêu mọi người u hu hu~🥹🫶
🌸Sau đây là cảnh báo: từ ngữ thô tục (ai đọc Mochi anh đào nhà mình chắc biết thô tục là cỡ nào rồi), cưỡng hi*p t*p thể, tr*n có l*i, segg toy, segg NP, nội dung dảk kiểu không hề vui không hề ngọt. Ai fan Keel mà theo kiểu không chấp nhận plot “băng nhóm phản diện Keel xấu xa dâm tà và cái kết” thì chắc là không nên đọc. Nói nữa thành spoil nên tóm lại là các bạn cân nhắc kĩ trước khi đọc, mình nói rồi nhé cân nhắc thật kĩ nhé.
🌸Couple: UmeSaku, nhưng mà segg là KEELxSaku
🌸Link wattpad: https://www.wattpad.com/myworks/393826158-wbk-r18-allsakura-%C3%A1c-m%E1%BB%99ng
🌸Link AO3: https://archiveofourown.org/works/65231695/chapters/167802118
***~~~***
Part 12
Sakura rơi vào giấc ngủ chập chờn.
Trong mơ, cậu bỏ chạy rất lâu, nhưng những bóng đen cứ đuổi theo mãi. Chúng méo mó và quái dị, không ngừng phát ra những từ ngữ cậu không hiểu. Cậu cứ cắm đầu chạy trong bãi cỏ lau dày đặc, chạy mãi vẫn không thấy được đường ra.
Umemiya… Cứu… Cứu với…
Umemiya…
“Ume… Ume… miya…”
Natori nhíu mày, bàn tay đang vươn ra chợt khựng lại giữa không trung.
Hắn chạy ra ngoài một vòng, trở về mới biết Sakura vừa ngất xỉu, lập tức lo lắng vào phòng muốn kiểm tra tình hình của cậu. Thấy cậu nằm co quắp trong ổ chăn dày, mặt mày tái mét, đôi lúc giật mình như thể đang mơ thấy điều gì rất khủng khiếp, hắn bèn ngồi xuống bên cạnh định vỗ về cậu đôi chút, nào ngờ lại nghe cậu nghẹn ngào lẩm bẩm… gọi một cái tên…
Natori nghiến răng, giận dữ thu tay lại.
Hừ… Thằng khốn đó…
Hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt xanh xao chìm trong chăn gối trắng toát, lửa giận trong mắt từ từ dịu xuống.
Không thể làm cậu sợ. Dù sao cậu cũng đang ở cạnh hắn chứ không phải bên cạnh Umemiya, hắn ghen tức cái gì chứ?
“Đừng sợ, ngủ đi.” Hắn cúi đầu hôn nhẹ vầng trán lấm tấm mồ hôi, khẽ vuốt lại mái tóc rối bời, thầm thì dỗ dành “Ngoan, anh sẽ không phạt em nữa.”
Chẳng biết Sakura đang trong cơn mơ có nghe thấy không, chỉ thấy cậu thoáng rụt mình lại, đôi lông mày khác màu nhíu chặt, cổ họng khàn khàn phát ra âm thanh nghẹn ngào như đang nói gì đó.
“Đại ca…” Cánh cửa hé ra một khe hẹp, Mogami ló đầu vào, cẩn thận hỏi “Hay là bọn em đi về thị trấn mua ít đồ ăn cho nhóc con nhé? Cửa hàng ở đường cao tốc hơi ít đồ.”
Natori không thèm nhìn tên đàn em, phẩy tay ý bảo bọn chúng đi đi.
Nhắc đến đồ ăn mới nhớ… Hôm qua hắn cũng đã mua một ít thức ăn đến đây, dự định tự tay nấu cho Sakura mấy món đơn giản. Cả đám bọn họ ngoại trừ đánh nhau thì chẳng bao giờ biết làm gì, thế nên từ ngày đưa cậu về, họ chỉ có thể cho cậu ăn đồ ăn chế biến sẵn hâm nóng lại, cũng chẳng biết có phải vì vậy mà khiến cậu ốm yếu trông thấy như thế này không.
Nếu dự định sống với cậu lâu dài, quả thực cũng không nên cứ qua loa như vậy mãi. Hắn cũng phải tập thay đổi đi thôi.
…
Sakura thức giấc trong tiếng lạch cạch của dụng cụ làm bếp va chạm, tiếng nước sôi sục trong nồi… Những âm thanh ấy đã rất lâu rồi cậu không được nghe thấy, nhưng chỉ cần chúng vừa vang lên, toàn bộ không gian xung quanh bỗng nhiên bừng sáng.
Người thanh niên cao lớn đứng trong khu bếp chật hẹp của căn hộ cũ kĩ, mái tóc trắng không vuốt keo rủ xuống trước trán, nở nụ cười tươi rói quay đầu nhìn cậu, hỏi cậu đã đói rồi phải không…
“Umemiya…”
Thiếu niên dụi dụi đôi mắt ngái ngủ nặng trĩu, loạng choạng bò khỏi giường, muốn đi về phía người trước mắt…
Khoan đã… Căn hộ của cậu không có giường… Lại càng không kín bưng như thế này… Đây là đâu…
Sống lưng bất giác lạnh toát, đôi chân nhức mỏi thiếu chút không chống đỡ được cơ thể lảo đảo. Sakura hoảng hồn lao vào góc phòng, co rúm lại trong đó, giật bắn mình theo từng âm thanh bên ngoài.
Là bọn chúng… Natori… Hắn định trừng phạt cậu! Lần này sẽ là gì đây?
Cậu muốn ra ngoài… Cậu muốn về với Umemiya…
“Đại ca nấu xong rồi à? Thơm ghê!”
“Cút. Không phải cho mày ăn.” Giọng nói hăm dọa của Natori vang lên, Sakura vùi mặt vào đầu gối, càng run dữ dội hơn nữa “Đi xem nó dậy chưa để còn cho nó ăn. Từ hôm qua đến giờ nó chưa ăn gì rồi.”
Có tiếng cửa mở, sau đó là tiếng bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại ngay bên cạnh cậu.
Tone nhìn cậu nhóc đang run bần bật, cái đầu đen trắng không dám ngẩng lên, khẽ thở dài.
“Này, không sao đâu, bọn anh chỉ định mang cơm cho em thôi.” Hắn cẩn thận vỗ nhẹ cánh tay cậu, hạ giọng khuyên nhủ “Cứ ăn một chút cho đại ca vui lòng là được, em nghe lời thì đại ca sẽ không làm gì đâu.”
Thấy Sakura không phản ứng với lời hắn nói, Tone không khỏi cảm thấy hơi lo. Hắn tự nhận bản thân chẳng tốt đẹp gì, có điều bộ dạng đáng thương của cậu hôm qua khiến hắn nhìn mà đau lòng, cũng không nỡ nhìn cậu tiếp tục bị đại ca trừng phạt nữa.
“Sao rồi?”
Tiếng gọi của Natori từ phòng khách vọng vào, Tone chẳng còn thời gian lo nghĩ, đành đáp lại: “Dậy rồi ạ.”
Natori mang theo khay đồ ăn bước vào phòng, đặt khay trên bàn rồi từ từ tiến về phía người đang nấp trong góc tường, cố gắng điều chỉnh tông giọng nhẹ nhàng hết mức có thể, vươn tay nắm lấy tay cậu: “Ra đây đi, anh cho em ăn.”
Sakura giật phắt tay khỏi tay hắn, cặp mắt tròn rơm rớm nước mở to, mếu máo lắc đầu.
“Anh không đánh em, ra đây ăn cơm.” Tuy bị cậu hất tay ra nhưng Natori không hề tỏ vẻ cáu gắt, trái lại vẫn kiên nhẫn dỗ dành “Ngồi ở đây lạnh lắm, hay em có muốn ra phòng khách không?”
Sakura không trả lời. Cậu chỉ nức nở nhìn hắn, vừa khóc vừa lắc đầu, nửa chữ cũng không nói nổi.
“Thôi nào, anh đã hứa không làm gì mà.” Hắn thở dài, nắm cánh tay muốn kéo cậu đứng dậy “Đừng sợ…”
“A!” Sakura bị kéo sợ hãi hét lên, cuống cuồng nhào vào núp sau lưng Tone ở gần nhất, bám chặt vai áo hắn khóc thút thít, thu mình trốn tránh tầm nhìn của Natori.
Cặp mắt dài của Natori nheo lại đầy nguy hiểm, dọa Tone dựng tóc gáy, toàn thân bất chợt lạnh ngắt. Hắn lén lút lùi lại một chút, do dự liếc thiếu niên đang nép sát vào mình, chần chừ một hồi mới dám mở miệng: “Đại… Đại ca… Hay là… Anh cứ để cơm ở đây cho nó tự ăn, bây giờ nó đang ốm, nếu bị hù dọa có khi lại ngất như vừa nãy…”
Natori nhìn cơm canh bốc khói nghi ngút mà mình đã cất công chuẩn bị, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn nén giận bưng tới đặt gần Sakura, giậm mạnh bước chân bỏ ra khỏi phòng.
Thấy đại ca chịu bỏ qua, Tone như thoát được một kiếp nạn, thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu lại, mỉm cười dỗ cậu nhóc đằng sau mình: “Được rồi, ăn cơm…”
Không đợi hắn nói hết câu, Sakura đột nhiên buông hắn ra. Cậu sợ sệt ép mình vào góc tường trốn, bỏ lại hắn kinh ngạc hụt hẫng ngồi đó, nụ cười cứng đơ chưa kịp rời khỏi miệng.
Hóa ra không phải cậu chấp nhận hắn, chỉ là cậu quá sợ hãi Natori, sợ đến mức không còn để ý tới kẻ khác mà thôi.
Tone gãi đầu cười khổ. Cũng phải, ai bảo lúc trước hắn hùa cùng cả đám bắt nạt cậu, thậm chí còn hào hứng bày ra mấy trò biến thái, bây giờ hối hận cũng muộn rồi.
“Thôi được rồi, ăn cơm đi.” Hắn lùi xa ra một chút tránh hù dọa Sakura, kéo khay cơm đặt trong tầm với của cậu “Yên tâm, không ai làm phiền em đâu.”
Nói rồi hắn đứng lên đi thẳng ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.
Bọn họ đã hy vọng rằng chỉ cần để Sakura một mình, cậu sẽ bình tĩnh trở lại. Có điều đợi đến hơn một giờ sau, cơm canh đều đã nguội tanh cứng ngắc, khay đồ ăn vẫn nằm nguyên một chỗ không hề được đụng tới.
Mogami rón rén mở cửa nhìn vào kiểm tra tình hình, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa.
“Sao rồi? Ăn xong chưa?” Natori rít một hơi thuốc, lạnh nhạt hỏi.
Tên đàn em ngập ngừng chốc lát, không trả lời thẳng mà tìm cách biện hộ: “Đại ca… Chắc là nó đang mệt nên chưa muốn ăn…”
Hắn còn chưa nói xong, Natori thình lình ném điếu thuốc lá cháy dở vào gạt tàn, đứng phắt dậy.
“Đại ca! Khoan đã!” Mấy tên đàn em hoảng hốt, sốt sắng lên tiếng can ngăn “Anh đừng đánh… Nó vẫn đang ốm…”
“Tao không đánh!” Hắn gầm lên khiến cả đám giật mình ngậm miệng, mặt mũi tên nào tên nấy xanh lét “Sao? Chỉ có chúng mày biết thương nó à? Chúng mày oán trách tao đấy hả?”
“Không không!” Năm tên vội vàng chối. Bọn chúng đi theo thủ lĩnh đã lâu, đương nhiên biết thủ lĩnh ghét nhất là thuộc hạ dám phản đối mình, nếu chọc hắn điên lên thì giải thích cũng vô ích.
Natori quét mắt trừng cái đám không được việc này, bực bội ngồi xuống.
Tuy hắn đang sốt ruột muốn chết, nhưng quả thực hắn cũng chẳng có cách gì dỗ cậu ăn. Bây giờ vừa nhìn thấy hắn cậu đã sợ như thấy cọp, e rằng càng cố ép buộc tình hình lại càng tệ hơn.
“Cũng không thể để nó tuyệt thực được. Tìm cách cho nó ăn gì đấy đi.”
Nhận được mệnh lệnh, đám thuộc hạ lén lút thở phào. Mogami nhanh chân lấy ra một gói bọc giấy từ túi đồ mới mua về, dùng lò vi sóng hâm nóng lại, mang vào phòng ngủ.
“Ê, tao đi với!” Kongo chạy theo, nhưng lập tức bị Mogami đạp ra ngoài.
“Thôi đi, bọn mày to như con bò, vào để dọa nó à.”
Bốn “con bò” tiu nghỉu đứng yên, muốn cãi cũng chẳng được, đành lo lắng ở ngoài chờ tên đồng bọn nấm lùn đi ra.
Mogami nhẹ chân tiến về phía Sakura, ngồi xuống trước mặt cậu, mở gói giấy để lộ chiếc bánh nướng hình cá tráp đáng yêu.
“Nào, có muốn ăn thử cái này không?” Hắn nở nụ cười thân thiện, chìa chiếc bánh thơm nức về phía cậu “Anh mua ở Makochi đấy, em thích ăn đồ ăn ở đấy đúng không?”
Vừa nghe đến tên thị trấn quen thuộc, Sakura ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt nhìn chiếc bánh cá chợt ánh lên tia sáng.
Gói giấy này đúng là rất quen… Là loại bánh mà bình thường cậu và các bạn vẫn cùng ăn ở đó…
Mogami nhìn vẻ mặt ngây dại của cậu đã lấy lại chút tỉnh táo, vui mừng đến suýt chút tiến thêm một bước. Cũng may hắn đã kiềm chế được, liền đặt gói bánh gần Sakura hơn, sau đó lùi xa một chút cho cậu yên tâm, dịu dàng dỗ: “Không sao đâu, ăn đi, em ăn rồi anh sẽ ra ngoài nhé?”
Sakura hết nhìn hắn lại nhìn chiếc bánh, cuối cùng có vẻ thật sự không nhịn được, cậu nhanh như cắt thò tay giật gói bánh về phía mình, vừa đề phòng nhìn hắn vừa dè dặt cắn một miếng.
Nhóc con ăn rồi! – Mogami mừng rỡ nghĩ thầm, mỉm cười động viên cậu rồi hài lòng đứng lên, rời khỏi phòng ngủ.
Đóng kín cánh cửa sau lưng, hắn lập tức đi tới bên sofa, đắc ý thông báo.
“Đại ca, em có cách cho nhóc con kia ăn rồi.”
…
Kể từ ngày hôm ấy, bởi làm thế nào cũng không thể dỗ Sakura lên giường, mấy người kia đành dùng vài chiếc chăn dày lót ở góc phòng, để cậu nằm luôn ở đó. Mỗi ngày đến bữa, bọn họ sẽ thay phiên đi mua đồ ăn từ Makochi về cho cậu. Cách này tuy hơi vất vả nhưng thật sự hiệu quả, vừa nghe nói là thức ăn ở thị trấn quen thuộc, cậu sẽ ngoan ngoãn ăn ngay, sắc mặt cũng dần dần hồng hào khỏe mạnh hơn hẳn.
Hôm nay, Natori vừa lái xe trở về đã lập tức lao vào bếp, xếp đồ ăn mới mua ra đĩa, hâm nóng lại rồi mang vào phòng ngủ.
Cạch.
Âm thanh chốt cửa bật mở vừa vang lên, Sakura đang nằm cuộn mình trong chăn nệm lập tức giật mình quay lại. Thấy người bước vào là Natori, cậu vội vàng bò dậy, rụt lui vào góc tường, cặp mắt tròn nhìn hắn đầy cảnh giác.
Natori thở dài cam chịu. Trận trừng phạt của hắn đã khắc một dấu ấn quá sâu vào tâm trí cậu, dù đã nhiều ngày trôi qua mà cậu vẫn chưa thể bình tĩnh mỗi khi gặp hắn.
“Thôi nào, đừng sợ.” Natori ngồi trước mặt cậu, từ tốn đặt đĩa cơm trứng nóng hổi vàng ươm xuống “Anh vừa mới tới Makochi. Nghe nói em rất thích ăn omurice của quán Pothos đúng không?”
Sakura sững sờ, hai mắt mở to kinh hãi.
Pothos? Kotoha? Keel đến quán của Kotoha? Không lẽ bọn họ tới phá cô ấy…
“Đừng lo, anh chỉ định đến mua đồ ăn thôi.” Natori mỉm cười với cậu, thong thả tiến tới gần cậu hơn một chút “Tiếc là cô nhóc chủ quán lại bảo họ không bán đồ mang về, thế nên anh đành mua omurice cho em ở một quán khác.”
Nghe nói hắn không gây cản trở gì tới bạn bè của cậu, Sakura cũng yên tâm hơn. Cơ thể căng cứng thoáng mềm xuống, có điều nỗi sợ hãi đối với hắn vẫn còn đó, khiến cậu chỉ dám ôm chăn ngồi một góc.
Natori chậm rãi xúc một miếng cơm, đưa tới gần người đang thu mình trốn tránh, dỗ dành: “Tuy không phải cơm của quán em thích nhưng cũng là từ Makochi đó. Anh mua ở quán hai ông bà già cuối khu phố, nghe nói anh mua về cho người của Boufuurin, họ còn cho thêm hẳn hai quả trứng, em mà không ăn thì ông bà sẽ buồn lắm biết không?”
Sakura nhìn miếng cơm phủ trứng vàng ruộm, khóe mắt chợt đỏ.
Natori nhích thêm một chút nữa, gần như đã ngồi ngay trước mặt cậu. Hắn nhẹ nhàng xoa viền mắt ướt át, giúp cậu lau giọt lệ chưa kịp rơi.
“Anh biết em muốn về nhà.” Hắn vuốt ve mái tóc đã hơi dài, gạt những sợi tóc rũ rượi che mất khuôn mặt đỏ bừng tội nghiệp “Nghe lời anh, ăn xong đĩa cơm này anh sẽ cho em về thăm Makochi nhé? Được không?”
Sakura đang mếu máo sắp khóc bỗng ngẩng phắt lên, nét mặt hoang mang tột độ.
Hắn vừa nói gì? Chẳng phải tên thủ lĩnh độc đoán này luôn tìm cách giấu cậu thật kĩ, chỉ muốn bắt cậu làm con thú nuôi trong nhà của riêng hắn ư? Sao hôm nay hắn lại đột nhiên đổi tính, chủ động nói sẽ cho cậu về nhà? Hắn không sợ cậu chạy trốn, hoặc Boufuurin sẽ phát hiện ra hắn đang giam giữ cậu ư?
“Thật… Thật à?” Cậu chớp chớp mi mắt ướt đẫm, dè dặt hỏi lại.
“Ừ, tất nhiên.” Natori gật đầu chắc nịch “Anh nói được làm được.”
Thìa cơm trứng thơm phức đặt ngay sát bên môi. Sakura vừa rối loạn vừa do dự suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn rụt rè há miệng, ngoan ngoãn ăn từng miếng.
Không cần biết vì lý do gì, nhưng nếu đã có cơ hội rời khỏi đây, cậu nhất định phải nắm lấy.
Cậu phải trở về với Fuurin… với Umemiya…
…
Natori thật sự không nuốt lời. Sau khi Sakura ăn hết đĩa cơm, hắn liền mặc thêm áo khoác cho cậu, bế cậu rời khỏi phòng.
“Ủa, đại ca, anh đưa vợ em đi đâu thế?” Kongo hóng chuyện lập tức chạy tới, xun xoe muốn đỡ lấy Sakura “Để em bế cho…”
“Cút. Lấy chìa khóa xe.” Natori không cho tên thuộc hạ cơ hội đụng vào Sakura, hất hàm ra lệnh với cả mấy tên khác đang ngồi đó “Đứng lên. Chúng ta ra ngoài.”
Kirishima và Mogami gật đầu, không hỏi thêm một lời, nhanh chóng theo hắn lên xe.
Chiếc xe xuyên qua đồng cỏ lau cao ngất, phóng vụt đi trên đường cao tốc, thẳng hướng tới thị trấn nhỏ lộn xộn nằm bên rìa thành phố.
Sakura nhìn cảnh vật lạ lẫm trôi qua bên ngoài ô cửa sổ, nhịp tim càng lúc càng tăng tốc, hai bàn tay trắng bệch run lên.
Cậu sắp được trở về. Cậu đã rời đi bao lâu rồi? Vài ngày, vài tuần, hay vài tháng? Liệu mọi người có đang đi tìm cậu không? Họ có lo lắng cho cậu không? Bởi những chuyện đám Keel gây ra, cậu đã không gặp bạn bè, thậm chí còn né tránh họ trong cả bữa tiệc cuối năm và ngày đi học đầu tiên sau kỳ nghỉ, liệu họ có… họ có giận cậu không…
Natori nhìn gương mặt thất thần của Sakura, lặng lẽ vòng tay kéo cậu sát về phía mình, cúi đầu hôn lên gò má hơi tái.
“Đừng sốt ruột.” Hắn vừa hôn khắp khuôn mặt lạnh lẽo vừa thầm thì “Sắp tới rồi, em sẽ được thấy bạn bè của em ngay thôi.”
Sakura không còn tâm trí để lo sợ về Natori nữa. Nỗi thấp thỏm khiến cậu chẳng cách nào ngồi yên, hai bàn tay vò góc áo đến nhàu nát, trông ngóng nhìn từng biển báo hướng dẫn bên đường.
Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc, chuyển hướng vào khu vực thành thị. Nhà cửa, hàng quán lần lượt lùi về phía sau, cho tới khi khung cảnh bắt đầu trở nên quen thuộc.
Sakura hồi hộp nhìn chằm chằm từng con đường xuất hiện sau các ngã rẽ, cho tới khi chiếc xe dừng lại ngay trước cổng khu phố mua sắm nhộn nhịp.
Từng hàng chuông gió đung đưa phát ra âm thanh trong trẻo tươi sáng, bầu chuông thủy tinh phản chiếu ánh hoàng hôn vàng cam rực rỡ, ấm áp như ánh lửa lấp lánh giữa ngày đông.
Buổi chiều… chính là thời gian Boufuurin thường hay đi tuần quanh thị trấn…
Sakura vội vã nhào tới bên cửa kính xe, đôi mắt sáng trong mở lớn, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Cậu thật sự đã về đến Makochi rồi. Cậu chỉ cách nơi ấy một cánh cửa, chỉ cần vượt qua lớp kính mỏng này, cậu sẽ thoát khỏi cơn ác mộng…
Nhưng mà bọn chúng… bọn chúng không thể nào dễ dàng thả cậu về như thế…
Sakura quay đầu nhìn bốn kẻ trong xe, ánh mắt sợ hãi không thể che giấu dè chừng đảo qua từng khuôn mặt, muốn thử dò tìm một chút ý đồ từ bọn họ.
Natori là kẻ ở gần cậu nhất. Hắn vẫn mỉm cười như lúc nói rằng sẽ cho cậu trở về, vẻ gian xảo cố hữu khiến cậu chẳng cách nào đoán được suy nghĩ thật sự của hắn.
“Ô kìa, bé con…” Trước cái nhìn bối rối của Sakura, Natori đột nhiên chỉ tay về phía sau cậu, ra vẻ ngạc nhiên hỏi “Không phải kia là bạn cùng lớp của em à?”
Sakura quay phắt lại phía sau, toàn thân run lên kích động.
Nirei, Kiryuu, Tsugeura… Bọn họ đều đang đi về phía này, mặt đối mặt với cậu. Cậu đang nhìn thẳng vào ba người bạn của mình, thấy họ từng bước từng bước tới gần, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
Đúng là họ! Là bạn của cậu!
Sakura cuống cuồng giật tay nắm cửa, nhưng dù cậu kéo giật thế nào, cánh cửa vẫn không mở ra, thậm chí cả nút bấm hạ kính xe cũng không phản ứng.
“Nirei… Kiryuu… Tsuge…” Cậu hoảng loạn tới không nói ra được một câu hoàn chỉnh, ra sức tìm cách mở cửa xe. Cậu vừa kéo tay nắm cửa vừa nhìn về phía Kirishima ở ghế lái, ánh mắt van xin gần như sắp khóc.
Kirishima né tránh ánh nhìn của cậu, len lén liếc qua Natori ở ghế sau.
Thủ lĩnh của Keel vẫn rất bình tĩnh. Hắn thản nhiên ngắm bộ dạng điên cuồng đáng thương của cậu nhóc bên cạnh, nụ cười trên môi không thay đổi.
Sakura tuyệt vọng đập cửa kính. Tiếc rằng lớp kính cường lực này quá vững chắc, hoàn toàn không cho cậu chút hi vọng nào.
Tuy vậy, dường như động tĩnh cậu gây ra đã khiến người xung quanh chú ý. Nirei, Kiryuu và Tsugeura đồng loạt quay đầu nhìn chiếc xe kỳ lạ đậu ngay trước khu phố, cau mày dò xét.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Họ nhìn cậu! Họ thấy cậu rồi!
Sakura run rẩy áp mình vào cửa. Cậu mặc kệ nước mắt đang lã chã rơi trên gương mặt, mừng rỡ kêu lên: “Cứu…”
Ngay khi Sakura tưởng rằng mình sắp có cơ hội được tự do, cậu thấy Kiryuu bỗng nhún vai quay đi, hai người khác cũng chỉ chần chừ một giây, để lại ánh mắt tò mò rồi cùng nhau đi thẳng.
Bỏ mặc cậu…
“Ha ha ha…”
Tiếng cười hài lòng của Natori vang vọng trong thùng xe kín. Hắn kéo Sakura đang bàng hoàng vào lòng mình, thân thiết ôm eo cậu, để cậu tựa đầu vào bờ vai rộng, vừa dùng tay áo lau gương mặt ướt đẫm vừa yêu thương hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi.
“Đấy, em thấy chưa? Không phải anh cố ý không cho em về, mà là đám bạn của em hoàn toàn quên mất em rồi, chúng nó thậm chí chẳng buồn nhìn em một cái.” Hắn ghé tai thì thầm, xoa đầu cậu an ủi “Nhưng em đừng lo, vẫn có anh thương em mà. Anh nhất định sẽ quan tâm chăm sóc em, anh không bỏ rơi em giống bọn nó đâu.”
Sakura không nói nổi một lời. Cậu nhìn khung cảnh quen thuộc mà lại vô cùng lạ lẫm trước mắt, tưởng như mình chỉ đang gặp ảo giác, đây chỉ là một giấc mơ.
Phải rồi. Chắc chắn là mơ! Nirei, Kiryuu và Tsugeura đều là bạn thân của cậu, họ đối xử với cậu rất tốt, làm sao có thể thấy cậu bị nhốt trong xe mà lại bình thản bỏ đi?
Sakura không đáp lời Natori. Cậu ôm đầu gục xuống vai hắn, không ngừng lẩm bẩm: “Là mơ… Mơ thôi… Phải tỉnh lại… Đây chỉ là mơ…”
Natori vuốt ve mái tóc đen trắng vùi bên cổ mình, ra hiệu cho Kirishima lái xe đi.
Vậy là đủ rồi. Tuy thật tàn nhẫn, nhưng Sakura cần phải biết rằng bạn bè đã bỏ quên cậu, có thế cậu mới chịu ngoan ngoãn mà sống trong vòng tay bọn hắn, không còn tơ tưởng đến Boufuurin nữa.
Chiếc xe cứ thế di chuyển, rời xa khỏi thành phố náo nhiệt, lần nữa leo lên đường cao tốc, hướng ngược về căn nhà đơn sơ giữa đồng cỏ lau.
Suốt dọc đường đi, Sakura dường như không còn tỉnh táo. Cậu ngồi chết lặng trong lòng Natori, khuôn mặt tái nhợt vô hồn không hề ngẩng lên, đôi môi mấp máy lặp đi lặp lại những lời tự lừa dối: “Là mơ… Là mơ thôi…”
Natori không sốt ruột. Hắn chờ cho tới khi chiếc xe dừng lại trước cửa nhà kho – tổ ấm mà hắn đã chuẩn bị cho họ, bế Sakura xuống xe, đưa cậu trở về phòng.
Hắn không đặt cậu vào góc tường mà đi thẳng tới bên chiếc giường lạnh lẽo, để cậu ngồi trên chân mình.
“Này, bé con…”
Hắn kéo hai cánh tay bịt tai của Sakura xuống, dịu dàng xoa gương mặt trắng bệch của cậu: “Đừng khóc nữa. Em cứ khóc như thế thì bọn nó cũng chẳng quan tâm đâu, chỉ có anh thương xót em thôi.”
Sakura ngước nhìn hắn, đôi mắt tròn chớp nhẹ, có lẽ đang thắc mắc vì sao mình vẫn còn ngủ mơ.
“Không phải là mơ. Tất cả những gì em thấy đều là sự thật.” Natori cầm bàn tay nhỏ của cậu áp lên má mình, vỗ nhẹ “Thấy chưa? Anh là thật, em cũng là thật, chúng ta thật sự đang sống cùng nhau rất ổn mà, phải không?”
Sakura nức nở nhìn quanh một vòng căn phòng, cái miệng nho nhỏ méo xệch.
Rất ổn cái gì chứ? Căn phòng chật hẹp không có ánh nắng mặt trời? Hay là bãi đất hoang vắng không bóng người qua lại? Bọn họ còn thường xuyên bắt nạt, thường xuyên trừng phạt cậu nữa.
“Được rồi, anh biết em ở đây rất chán, là lỗi của anh.” Natori cúi đầu nhận sai, hạ giọng dỗ dành “Anh đã hứa không đánh em thì chắc chắn sẽ không đánh em nữa. Còn nếu em chán, anh hoàn toàn có thể đưa em ra ngoài đi chơi, đi mua đồ, đi dã ngoại. Chỉ cần em nói một câu, em thích gì anh đều chiều em hết, được không?”
Sakura nhìn hắn trân trân. Bây giờ cậu càng không dám chắc mình đang tỉnh hay đang mơ. Cái tên khốn động một chút là đánh cậu, cưỡng bức cậu nay lại nói sẽ chiều ý cậu, bảo cậu làm sao dám tin?
“Anh nói thật mà. Trước giờ anh quen làm thủ lĩnh nên phải cứng rắn, từ giờ anh sẽ thay đổi, anh sẽ không đối xử với em như với đám đàn em nữa.” Hắn ôm eo cậu sát vào mình, thân mật dụi dụi đầu với cậu, kiên nhẫn khuyên nhủ “Dù sao đám Boufuurin kia cũng bỏ rơi em rồi, em theo anh thử không được sao?”
Sakura lặng người, cái đầu trắng đen cúi xuống, hình như đang thật sự cân nhắc.
Thấy cậu có vẻ đã xuôi theo, Natori bèn tận dụng cơ hội, ra sức dụ dỗ: “Hay là thế này, tối nay anh đưa em đi ăn ở nhà hàng, rồi chúng ta đến trung tâm trò chơi chơi nhé?”
Sakura do dự, hai tay bất an vò vạt áo, nửa muốn được ra ngoài, nửa lại sợ rằng đám người này đang có âm mưu khác.
Nhưng âm mưu gì mới được chứ? Vừa rồi xe chạy rất lâu mới về tới Makochi, vậy mà bạn bè của cậu lại chỉ liếc qua rồi mặc kệ cậu, cậu đâu còn đường trốn nào khác?
“Bé cưng, nhìn anh một cái xem.” Natori nâng cằm cậu lên, để khuôn mặt xinh xắn đang tủi thân đối diện với mình “Gọi một tiếng “chồng ơi” đi, rồi em muốn đi đâu anh sẽ cho em đi đó.”
Thiếu niên nhỏ hít hít cái mũi đỏ bừng, cặp mắt hai màu tựa chú mèo con ngước lên, đôi môi hồng ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn hé ra một tiếng gọi…
“Chồng… ơi…”
Natori bất giác phá lên cười. Hắn ôm thân hình ấm áp vào lòng, xoay người đè cậu xuống, điên cuồng hôn khắp gương mặt ửng đỏ.
Tiếng cười lớn sảng khoái khiến Sakura run lên. Cậu hoảng hốt co rúm phía dưới Natori, sợ hãi giơ tay che chắn khuôn mặt.
Gã thủ lĩnh của Keel không giận sự né tránh của cậu. Hắn nâng cậu ngồi dậy, bế bổng cậu lên trên cánh tay, vui vẻ đưa cậu rời khỏi phòng.
“Được rồi, đi hẹn hò thôi, vợ yêu của anh!”
***Hết part 12***
-Shy-
Click here to claim your Sponsored Listing.