Trevor Rouge
07/12/2022
Đi qua chiều hoàng hôn ráng đỏ
Đêm vùi mình trong nỗi nhớ co ro
Giờ anh chẳng lo liệu mình có lỡ nói ra những lời khó hiểu, vì anh chẳng còn em lắng nghe nữa. Nhưng khi hai trái tim xa nhau nhất, có lẽ lại là lúc chúng mình sẽ hiểu mọi điều, rõ ràng hơn cả những gì có thể diễn tả bằng lời. Hiểu rằng mình đã trả lại cho nhau cuộc sống riêng của mỗi người, và anh đang cầm cuộc sống của mình trên tay, ngắm nhìn những nhành hoa em từng gieo vào đời anh giờ đã thiếu một người chăm sóc. Người nông dân lười nhác còn sót lại sẽ thuyết phục bản thân nâng niu sự lụi tàn xác xơ, đặt cánh hoa tàn nhẹ lên giọt nước để quan sát nỗi mất mát trong lòng. Anh sẽ nhớ lắm, rằng trong đời mình từng có một mùa hoa đẹp như thế, rằng có một giọt nước mắt đã đóng băng khi nhớ mình đã từng có những chiếc ôm. Rồi anh sẽ ổn thôi, ổn để mong cầu vườn hoa phía bên kia còn tươi màu giữa trời đông giá rét, và em còn nghĩ đến anh như một quá khứ tốt đẹp đáng để nhắc về.
Anh cảm ơn em nhiều lắm, vì đã ở bên anh chớp nhoáng nhưng ấm áp như màu hoàng hôn ráng đỏ mùa đông.
Anh xin lỗi.
Vì đã rời đi.
Khiến cả hai cô đơn giữa thành phố lạnh giá này.
18/01/2020
Tôi có một nỗi buồn giản đơn.
19 tuổi, tôi xách một túi buồn đi qua ngày và tháng. Người trẻ như tôi hay buồn những chuyện vu vơ như tiết trời, để hơi ấm trong lòng vuột trôi theo từng cơn mưa và bay đi theo từng cơn gió lạnh. Buồn những lúc chạy xe một mình, buồn những ngày nghỉ không đi đâu, buồn tranh ảnh, và phim, và bài nhạc. Rồi cô đơn lớn lên từ nỗi buồn, bao trùm lên những ngày vất vả trên con đường ước mơ mà chẳng có ai bước cùng. Một phần tuổi trẻ tôi đã hoài khắc khoải nỗi hoang mang vô tận về tương lai. Tôi còn chẳng biết rõ mình sẽ đi về đâu, thì làm sao biết đến bao giờ gió mùa mới ngừng thổi thêm buồn?
Ôm một nỗi buồn trong lòng, tôi chẳng viết ra thơ nữa. Dù tôi thèm hơn bao giờ hết những câu từ cảm xúc và những giai điệu u sầu. Những dòng chữ viết rồi lại xóa. Những đoạn văn bỏ ngỏ. Nỗi buồn cũng như đoạn văn vậy, không biết chừng nào mới xong.
Rồi sẽ có những ngày tôi mang một niềm vui giản đơn. Chắc chắn là như vậy. Thứ niềm vui ngân dài như một nét vẽ đẹp vu vơ trên giấy trắng. Lũ trẻ như tôi chẳng có gì ngoài sức lực, chúng tôi đỡ nhau đi qua những tháng ngày ủ rũ và dặn nhau ngẩng cao đầu. Chúng tôi giữ cho nhau niềm tin vào một tương lai tươi sáng, để sống cho đúng tinh thần lạc quan của lứa tuổi mười mấy đôi mươi. Tôi sẽ vui trên hành trình trưởng thành với những cột mốc nhỏ nhoi và những chớm nở đầu đời, chờ đợi ngày vỡ òa trong hạnh phúc. Những ngày buồn đằng đẵng đang và sẽ làm tốt bổn phận chuẩn bị tinh thần cho ngày sau.
Tôi xách một túi buồn qua tuổi 20, và đang học trân trọng điều đó. Tuổi trẻ chỉ trọn vẹn khi đã biết buồn và trống trải. Nỗi buồn giống như đoạn văn vậy, viết nhiều rồi cũng hay.
Click here to claim your Sponsored Listing.