The Chronosphere Codex

The Chronosphere Codex

Share

Nearby non profit organizations

The PinkDrive USA
The PinkDrive USA

06/11/2025

💌𝐕𝐀̀ 𝐌𝐎̣̂𝐓 𝐌𝐔̀𝐀 𝐓𝐇𝐈 𝐇𝐎́𝐀 𝐓𝐇𝐀̀𝐍𝐇 Đ𝐈𝐄̂̀𝐔 𝐌𝐈̀𝐍𝐇 𝐕𝐀̂̃𝐍 𝐌𝐀𝐍𝐆 𝐓𝐇𝐄𝐎 𝐌𝐀̃𝐈💌
(English caption below)

---
📌“Sẽ chẳng sao đâu nếu ta không huy hoàng”
Mình đã từng ôn thi chuyên như thể đó là cả thế giới.
Không phải vì ai bắt, cũng không vì muốn hơn ai. Chỉ là…mình muốn thử bước qua một cái ngưỡng; muốn biết liệu bản thân mình: cái đứa hay sợ, hay bỏ cuộc nửa chừng, có thể đi đến đâu nếu thật sự nghiêm túc.

📌Những tháng ôn thi đó, không phải lúc nào cũng hừng hực khí thế. Có những ngày mọi thứ rối tung, bài thì khó, đầu óc thì mệt mỏi, mà tâm trạng thì chênh vênh. Mình từng vừa học vừa khóc, từng ngồi nhìn bài mà không hiểu nổi tại sao lại cứ sai mãi một chỗ. Nhưng cũng có những ngày rất yên - khi mình viết ra một ý đúng, khi hiểu được một dạng đề khó, hoặc chỉ đơn giản là nhìn thấy mình vẫn đang tiếp tục, vẫn chưa bỏ cuộc.

📌Mình từng tưởng tượng rất nhiều về khoảnh khắc trúng tuyển: ngày nhận kết quả, ngày gọi điện báo cho mẹ, ngày được ghi danh trên bảng thông báo.
Nhưng rồi chuyện đó không xảy ra.
Kết quả là: mình trượt.

📝Và lúc nhìn thấy điểm, mình không biết nên làm gì. Không hẳn là đau khổ đến mức gục ngã, nhưng có một nỗi buốt âm ỉ, kéo dài suốt cả buổi chiều. Mình im lặng. Không trách ai. Cũng không đổ lỗi cho đề thi, hay vận may. Chỉ lặng người khi nhận ra: mình đã rất tin. Rất mong. Và giờ thì…không có phép màu nào cả.

🥂Nhưng kỳ lạ là, nỗi buồn đó không kéo dài mãi.
Vài hôm sau, khi dọn tủ sách, mình thấy lại những quyển vở ôn thi cũ. Lật từng trang, nhìn từng dòng chữ xiêu vẹo, từng lỗi sai được gạch đi và viết lại bằng mực đỏ – tự nhiên thấy thương chính mình một cách lạ lùng.
Cái đứa nhỏ đó đã từng ngồi học mỗi sáng sớm, từng ghi chú bằng sticker hình mặt cười, từng cặm cụi sửa từng đề một bỗng chốc trở thành một người bạn cũ, quen thuộc mà đầy đáng mến.

️🎉Và lúc đó, lần đầu tiên mình nghĩ: Dù không đậu, nhưng mình không thất bại.Vì tất cả những gì đã trải qua: những lần kiệt sức, những lần bật khóc, những lần muốn dừng lại rồi vẫn đi tiếp - đã làm mình trở thành một con người mới. Vững hơn. Dịu hơn. Và tin vào bản thân hơn.

️🎉Nếu bạn đang đọc những dòng này, có lẽ bạn cũng đang trên đường. Có thể bạn cũng đang ôn thi, đang loay hoay giữa hàng trăm lựa chọn, đang ngồi trong một căn phòng yên lặng vào cuối ngày và tự hỏi: “Liệu mình có đủ tốt chưa?”
Mình không có câu trả lời. Nhưng mình biết điều này:
Đôi khi, chúng ta không cần phải thắng, chỉ cần không bỏ cuộc đã là một điều rất đáng quý. Và nếu có một ngày bạn không đỗ, thì cũng đừng để một tờ kết quả định nghĩa cả hành trình. Bạn vẫn xứng đáng với những điều đẹp đẽ. Bạn vẫn đủ, ngay cả khi chưa đạt được.

️🎉Thi rớt chuyên không làm mình nhỏ lại.
Ngược lại, nó làm mình biết trân trọng bản thân, trân trọng hành trình, và trân trọng cả những người bạn từng vấp ngã mà vẫn bước tiếp.

💌𝐈 𝐃𝐈𝐃𝐍'𝐓 𝐌𝐀𝐊𝐄 𝐈𝐓. 𝐁𝐔𝐓 𝐈𝐓 𝐒𝐓𝐈𝐋𝐋 𝐌𝐀𝐓𝐓𝐄𝐑𝐄𝐃💌
---

📌“Not everyone who tries succeeds. But everyone who tries wholeheartedly deserves to be proud.”
I once studied for the gifted entrance exam like it was the world.
Not because anyone forced me. Not to beat anyone.
But because I wanted to know: how far could I go if I really gave it my all?

📌The months leading up to the exam weren’t always glorious.
There were days everything felt like a mess -hard papers, tired brain, shaky confidence.
I cried over mistakes I kept making, sat in front of questions I couldn’t solve no matter how hard I tried.
But there were also calm days - when I finally understood a tough concept, or simply noticed that I was still going. Still here.

📌I imagined the moment I’d see my name on the list.
The phone call to my mom.
The pride.
But it didn’t happen.
I didn’t pass.

📝When I saw the result, I didn’t break down.
But something quietly ached inside - a dull pain that lingered like a rainy afternoon.
I wasn’t angry. I didn’t blame the exam or fate.
I was just… sad. Because I had hoped. I had believed.

🥂A few days later, I found my old study notebooks.
Flipping through the pages - the messy handwriting, the red-ink corrections, the tiny “You got this!” stickers-
I felt a strange warmth in my chest.
That version of me, the one who studied early in the morning, who highlighted key notes with a shaky hand, who kept trying - felt like an old friend. A dear, brave friend.

️🎉And suddenly, I realized: Even though I didn’t win, I didn’t lose either.
Because everything I went through made me more grounded.
More gentle.
And more in touch with who I really am.

️🎉If you’re reading this, maybe you’re also in the middle of your journey.
Maybe you’re trying, doubting, studying late into the night, wondering, “Am I enough yet?”
I don’t know the answer. But I do know this:
Sometimes, not giving up is already more than enough.
And even if one day you don’t make it - don’t let a single test define you.
You are still worthy of beautiful things. Still enough.

️🎉Failing this exam didn’t make me smaller.
It made me stronger.
And more kind to myself, and to anyone else who’s trying.
—----------------------------------------
📪 𝗖𝗼𝗻𝘁𝗮𝗰𝘁:
Facebook: Eyes on the Stars
Instagram: update later
Tiktok: update later

06/08/2025

💥𝐇𝐎̣𝐂 𝐊𝐇𝐈 𝐓𝐑𝐀́𝐈 𝐓𝐈𝐌 𝐓𝐇𝐀̣̂𝐓 𝐍𝐆𝐎̛̃ 𝐍𝐆𝐀̀𝐍𝐆💥
(English caption below)
———————————————

Có bao giờ bạn ngồi vào bàn học mà trong đầu rối tung như tổ ong không? Mình thì có nhiều lần rồi, đến nỗi muốn ngồi đó mà… trốn mất. Lúc ấy, kiến thức bay đâu hết, mình cũng chẳng hiểu tại sao mình phải cố nữa. Cảm giác như bị đuối thật sự, kiểu “chơi không nổi rồi”.

Nhưng bạn biết không, những lúc đó mình không ép bản thân nữa mà… chuyển sang viết linh tinh trên giấy. Không phải ghi bài, mà là viết ra tất cả những gì mình nghĩ, cảm xúc vẩn vơ, cả mớ suy nghĩ lộn xộn nữa. Thật bất ngờ, viết ra lại giúp mình tỉnh táo và nhẹ lòng hơn hẳn.

Từ những dòng chữ vụn vặt ấy, mình nhận ra: thất bại không phải là hết, mà là bước đệm để mình học hỏi và trưởng thành hơn. Mình không cần phải hoàn hảo, chỉ cần không ngừng cố gắng chút chút mỗi ngày. Bạn cũng vậy nhé!

Nếu có lúc bạn thấy mệt, hãy cho phép mình nghỉ, thả lỏng, và viết ra suy nghĩ của mình. Đừng để áp lực làm bạn ngộp thở. Mình tin, chỉ cần bạn giữ được một chút niềm tin, thì mọi chuyện đều có cách giải quyết.

Mình thì vẫn đang học cách kiên nhẫn và yêu bản thân hơn mỗi ngày. Còn bạn? Có khi nào bạn cũng “đi chơi trốn học” trong lòng như mình chưa? Hãy kể mình nghe đi, biết đâu mình và bạn có thể cùng nhau vượt qua mà không cảm thấy cô đơn, hihi.

💥𝐀 𝐋𝐈𝐓𝐓𝐋𝐄 𝐁𝐈𝐓 𝐎𝐅 𝐋𝐄𝐀𝐑𝐍𝐈𝐍𝐆 𝐖𝐈𝐓𝐇 𝐖𝐎𝐍𝐃𝐄𝐑💥
———————————————

Ever sat down to study but your brain’s like a messy hive? I definitely have. So many times I just wanted to vanish instead of focusing. Knowledge flew out the window, and honestly, I didn’t even know why I should try anymore. It felt like I was totally drowning.

But you know what? Instead of forcing myself, I started jotting down random thoughts and feelings on paper - not notes, just a big messy brain dump. Surprisingly, that helped me clear my head and feel lighter.

From those scattered lines, I realized failure isn’t the end - it’s just a stepping stone to learning and growing. I don’t have to be perfect; I just need to keep trying little by little every day. And so do you!

If you’re ever feeling exhausted, give yourself permission to take a break, relax, and write down what’s on your mind. Don’t let pressure suffocate you. I believe if you hold onto a little hope, things will work out.

I’m still figuring out how to be patient and kind to myself, day by day. How about you? Ever had those “let’s skip studying and run away” moments inside? Tell me about it! Maybe we can get through it together and feel less alone, hehe.

—----------------------------------------
📪 𝗖𝗼𝗻𝘁𝗮𝗰𝘁:
Facebook: Eyes on the Stars
Instagram: update later
Tiktok: update later

Want your organization to be the top-listed Non Profit Organization in Boston?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Website

Address

Boston, MA