Into The Wind
I have been asking myself for thousand times : Who i am ?, What i have been chasing in my life ? (...)
---
You are living in the realy world, and you don't know what is next for tomorrow. You are always keen on "the definition of future": Who i will be the next 5 years ? Overthinking
You are so sensitive with every singles aspect of the life that it can hurt you mentally and physically
AND you al
26/12/2017
... Hắn không đủ vĩ đại để ôm ấp tôi. Paris không đủ lớn để che trở cho tôi,... NHÀ nơi duy nhất, tồn tại tất cả
Facebook nhắc tôi nhớ lại thời điểm này của một năm về trước... một tháng đặt chân lên lụa địa già và giáng sinh đáng nhớ tại nước Bỉ. Bao nhiêu bức ảnh vẫn nguyên màu sắc, những thước phim vẫn nhịp nhàng quay đều chẳng bất cứ dấu hiệu hao mòn nào cả. Còn người thì đã xa rời. Tôi cũng cảm thấy bản thân mình già hơn đi nhiều. Cũng phải suy nghĩ nhiều hơn, trở nên nhạy cảm và im lặng hơn... Sau tất cả những gì đã trải qua, tôi buộc phải chấp nhận sự thật rằng: mình không phải là một đứa trẻ 18 tuổi ngày nào nữa, 18+ !
Thực ra, chẳng ai đếm tuổi, đếm năm, đếm tháng, và so sánh với người khác. Tôi không quan tâm đến việc mình có thêm mấy cái nếp nhăn trên chán, nệp nhăn ở khóe mắt hay da trở nên nhăn nheo như quả quýt héo. Điều làm tôi lo sợ chính là việc nhìn thấy thời gian chạy nhanh quá. Mỗi ngày qua đi, nó đẩy hiện tại trở thành quá khứ. Qúa khứ có thể là những kỷ niệm thật đẹp, thật lung linh và huyền ảo. Nhưng nó chỉ đẹp khi chúng ta sống, chia sẻ chúng cùng với những người thân yêu của chúng ta. Nó trở nên xấu xí khi, những giây phút của thời điểm hiện tại và cả tương lai lấy mất đi những người chúng ta thương yêu. Trên đời này, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Tình cảm gia đình vẫn là điều thiêng liêng nhất.
Bất lực khi biết rằng một ai đó sẽ mãi mãi ra đi, nhưng không thể nói trước cho họ biết..
Thất vọng vì chẳng thể nhìn thấy khuôn mặt nó lần cuối, chào nó một câu cuối cùng trước khi nó hóa thành cho bụi...
Đáu đớn vì hiểu rằng một người thân của mình sẽ sớm ra đi, nhưng cũng không thể trở về nhìn họ và ở ngay bên cạnh họ những giây phút cuối đời...
Khi tôi học cấp 3, cũng là thời điểm tôi biết được cái cảm giác đau đớn khi mất đi một người thân yêu là như thế nào. Tuy nhiên, tôi đá quá hèn nhát để nhìn thấy khuôn mặt họ lần cuối cùng... vì sao ư? Vì tôi sợ tôi sẽ khó có thể sống những ngày tháng còn lại của đời mình. Họ sẽ ám ảnh tôi và gây đau đớn cho tôi. Cũng đã gần 5 năm rồi kể từ ngày người ấy ra đi. Một vài giây trước đây, tôi mới chợt nhận ra là đã gần 5 năm người ấy ra đi. Tôi đã làm được gì trong cả một thời gian dài như thế.
Chì trong vòng chưa đầy một tháng, chúng tôi sẽ mất đi hai người thân yêu của chúng tôi ư? Còn điều gì đủ đau đớn và đau đớn và đau đớn hơn. Khi chúng ta còn sống bên cạnh nhau, chúng ta chưa yêu thương nhau đủ nhiều, thông cảm và chia sẻ với nhau đủ lớn... để rồi một ngày, chúng ta chỉ biết bám dựa vào quá khứ mà hồi tưởng và rồi lại thêm đau đớn một lần nữa. Phải chăng, vì thế mà quá khứ được sinh ra và gọi tên trong cuộc đời này.
Paris, đã gần 2 năm, tôi ở đây. Nhưng chưa bao giờ, tôi gọi đó là nhà của mình dù có những người yêu thương tôi ở đây đi chăng nữa và thậm chí nếu có cả những mơ ước đã được hiện thực hóa rồi đi chăng nữa... Tôi vẫn mơ về một buổi sáng được thức giậy trên chiếc giường trong căn phòng ngai ngái mùi hương trầm đốt qua đêm và những ánh nắng mặt trời muộn len lỏi vào khe cửa sổ phòng mình... Tiếng của Mẹ gọi, rồi than phiền, rồi trách móc đứa con gái đã hơn 22 tuổi đầu sao mà đáng yêu đến thế ! Tôi vẫn yêu cái cảm giác được trách móc, bị mắng nhiếc của mẹ... như thể tôi còn quá bé để lớn lên, để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, tương lai và số phân của mình.
Bàn luận về số phận phải chăng là một từ quá vĩ đại đối với tôi, với một số bạn bè của tôi, với một số người mà tôi quen biết và với đại đa số chúng ta. Những cuộc đời lạc lối ở những ngõ nào đó, con phố nào đó... chẳng biết sẽ ra sao, đi về đâu và kết thúc như thế nào cho đúng nghĩa? Tôi đã và đang và luôn đặt dấu hỏi chấm cho những gì tôi đang làm, những người mà tôi sẽ gặp và gắn bó cùng, những nơi mà tôi sẽ đến sẽ đi và sẽ ở lại sau này...
Nếu...
.... ở lại chốn đó, tôi không chắc tâm hồn của mình sẽ bớt lặng sóng hơn bây giờ.
Tôi thích sự cô đơn một mình ở những nơi mà chẳng ai biết tôi là ai. Nói thứ ngôn ngữ của họ. Nấu và ăn đồ Châu A mỗi ngày. Người ở đây chào tôi bằng ngôn ngữ của người Trung Hoa và họ bảo tôi là con gái Nhật Bản: tóc đen dài, khuôn mặt tròn, môi đỏ và đôi mắt một mí. Tôi thích những ngày vô thường, sau giờ tan làm trở về nhà, đốt nhang lên và bật những bản nhạc cổ điển trong list nhạc cũ dích của tôi. Tôi thích những ngày cuối tuần cho phép bản thân mình " nhu nhược", ngâm mình trong bồn tắm thật lâu và lắng tai nghe những bản nhạc nhẹ. Tôi thích xịt một chút nước hoa đậm mùi vanilla ngọt đến say người ở ngực trái và sau gáy, sau đó " ăn diện" thật đẹp chẳng phải dịp gì quan trọng, chỉ để đi dạo loanh quanh những con phố ở Paris và để được người ta liếc mắt theo dài dài... Tôi chẳng cần một người đàn ông phải yêu tôi, che trở hay nuông chiều tôi.
... Điều duy nhất mà tôi cần là sự tự do trong chính linh hồn của tôi và sự che trở cho những người thân yêu của tôi. Chúng tôi không muốn mất đi bất cứ một ai nữa,...
13/03/2017
Những ngày cuối cùng của mùa Đông, không còn tuyết rơi nữa. Trời hửng nắng và ấm dần, hoa bắt đầu nở rộ. Mình lo sợ rằng, hoa nở hết trong những ngày cuối Đông, đến mùa Xuân chẳng còn hoa để nở nữa, sao chúng không đợi đến mùa Xuân rồi hãy nở? Cũng giống như chúng ta, cháy hết mình ở những giây phút đầu tiên của tuổi thanh xuân, chẳng kiên nhẫn hơn một chút, chẳng biết dè chừng với năng lượng của mình; để rồi khi bạn ngồi trong tương lai và đặt câu hỏi cho những hành động trong quá khứ của mình.
Paris ngập tràn sắc hồng của hoa anh đào, hoa đào; hoa mai trắng tinh khôi; hoa thủy tiên vàng rực rỡ… Mình nhớ lại chuyến đi Mộc Châu hai năm trước đây, chỉ để ngắm hoa mận mai nở phủ kín những triền đồi trước Tết nguyên đán, khi mình vẫn còn là một sinh viên. Chuyến đi định mệnh. Đánh dấu sự đột biến trong suy nghĩ tiềm thức, cũng như trong sự thay đổi nhận thức và diễn giải vì sao mình lại có nguồn cảm hứng để học tiếng Pháp và bây gio đang hiên thực hóa giấc mở của mình ở xứ sở đầy Gourmet này…
Giờ phút này, thời điểm này mình chẳng cần phải đi lên núi mới có thể ngắm hoa đào và mận mai nở. Sáng nào thức giậy, bước chân ra khỏi nhà đi học, nơi nào chẳng cây, nơi nào chẳng hoa đào, hoa anh đào nở; chẳng hoa mai mận nở trắng xóa; mình chẳng tìm được cái cảm giác bình yên và thanh thản như chuyến đi ngắm hoa mận mai của hai năm trước. Mình đã cố gắng đứng dưới những tán cây trắng xóa, ngập hoa mận nở, mà hít hà cái mùi hương của hai năm trước. Cố gắng mường tượng và liên tưởng đến những mùi của hương lá xả, hương lá hương nhu, hương vỏ bưởi, hương gừng, hương lá trà xanh trong nồi nước xông của mẹ mỗi khi mình bị ốm. Lại thất vọng biết bao nhiêu. Vì mình thậm chí chẳng tìm được một manh mối của sợi dây nối đôi bờ quá khứ và hiện tại, chông chênh và trống rỗng…
Mình ước, nơi đây, Paris mùa Đông bớt lạnh đi một chút, thỉnh thoảng có tuyết rơi chứ đừng có hành hạ người ta mỗi sáng sớm bằng trận mưa tầm tả kéo dài đến tận chiều tối. Chẳng còn điều gì tệ hơn nếu ở Paris mà trời cứ mưa hoài, ảm đạm lắm, buồn lắm. Vì cái không khí bao phủ là lạnh cóng cộng với lạnh lẽo của lòng người cộng với cái lạnh lẽo của người đơn chiếc, TAM lạnh…
Cũng đúng thôi, mình không thể ước rằng Parisien có thể sống ấm áp và cười một cách hạnh phúc hơn mỗi ngày. Mấy ngày trước, khi tham gia một bữa tiệc sinh nhật “Cocktail Maison” của một người bạn của một người bạn, có những người là Parisien ( vì họ được sinh ra và lớn lên ở Paris), có những người mà chỉ coi Paris như chốn đắt đỏ, ô nhiễm, ồn ào nhưng được cái màu mè, có cả người Châu Á và người Mỹ gốc Á và những người đến từ Bỉ khác. Mình có hỏi một cô bạn gái rằng: “ Bạn có yêu Paris không ?”. Cô ấy trả lời mình rằng: “ Có, rất yêu vì Paris quá đẹp, quá lãng mạn” …
Đã bao lâu rồi cô ấy lưu lại trên đất Paris này ? Cô ấy đang tìm trường để học ở đây, và cô ấy đã ở đây được hai tuần. Hai tuần ư ? Cái thời điểm mình đến cái chốn này trong hai tuần, thậm chí là ba tháng sau đó, Paris vẫn còn là màu Hồng lắm, đẹp và đầy chất thơ. Có người ở đây được hai năm, bốn năm thậm chí 10 năm; 20 năm cho đến ngày học được gửi vào chùa ở bên này.
Mình còn điên cuồng đến mức, đếm bước chân lang thang của mình quanh khu vườn Jardin de Versailles biết bao nhiêu lần, leo bộ và thả dốc ở đồi Montmatre; cho đến việc lang thang từ Sorbone, đếm hết những cây cầu ở Saint-Michel ( sau đó mình còn chẳng nhớ có bao nhiêu cây cầu nối nhà thờ Đức Bà với bên kia bờ nữa) rồi sau đó tản bộ men theo sông Sein cho đến tận Jardin des Plantes ( vườn Bách Thảo Paris) xuyên qua cả khu vườn này với những khu nhà lồng kính toàn cây xương rồng, kéo dài đến Pont d’Austerlitz nơi mà mình phát hiện ra cả “ một thế giới ngầm” vẫn còn đang tồn tại: những bức tường được phủ kín bằng nghệ thuật vẽ tranh đường phố, một khu triển lãm Graffiti to đùng nữa, những khu vườn Jardin Sauvage bé xíu, những quán bar bỏ hoang với những tấm panel vũ nữ cực kỳ gợi dục; những khách sạn, quán café và quán bar trên những chiếc thuyền ven bờ sông Sein…. Một Paris khác dưới cái nhìn được gợi ra từ những chiếc thuyền màu sắc sặc sỡ, những đốm sang lấp lánh của những ổ cửa kính màu sắc cầu vồng. Mình đi hết, nhìn hết, cũng chỉ bởi, mình thấy nếu Paris chỉ có mỗi tháp Eiffel thôi, thì đâu phải gọi là thủ đô Paris, mà nên gọi là thành phố Eiffel; nhưng điều quan trọng hơn mục đích của những chuyến đi hành hương của mình là gì: Tại sao Paris được gọi là thành phố lãng mạn ?
Mình luôn đặt ra câu hỏi đó, biết bao nhiêu lần, kể từ ngày đặt chân lên thành phố này.
Bởi vì ở đây có quá nhiều công trình kiến trúc từ thời kỳ Phục Hưng còn được gìn giữ và bảo vệ đến bây giờ? Họ, có thể đem lại cảm giác hoài cổ và nhớ nhung quá khứ; khi chúng ta hoài niêm về quá khứ, có lẽ được gọi là sự lãng mạn nghệ sĩ?
Bởi vì Paris, đã bước vào những tác phẩm nghệ thuật và điện ảnh như một nàng thơ tao nhã ? Nên những gì liên quan đến nghệ thuật, hội họa, điện ảnh, nhiếp ảnh… thì đều được tiếp cận như vẻ đẹp của cái đẹp lãng mạn của trường phái Lãng Mạn?
Bởi vì Paris, Paris luôn luôn nhớ tiếng kèn sac-xo-phon, tiếng piano, tiếng violin…. Của những nghệ sĩ đường phố.
Bởi vì người ta, các cặp đôi, cứ trao cho nhau những nụ hôn tự nhiên như hơi thở.
Bởi vì, thời tiết khó đoán như long người, luôn luôn, nên mưa cũng đến bất thường, có khi nào nơi nào mưa nhiều khiến tính khí người ta trở nên nhạy cảm và tinh tế hơn không ?
Bởi vì, họ-Người Paris, họ nhạy cảm lắm; họ nhạy bén với cuộc sống không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng ưa thích không khí những quán bar vào dịp cuối tuần; họ tinh tế, họ thích lắng nghe âm nhạc cổ điển, những bản nhạc không lời, những bản phối hòa nhạc du dương nhẹ nhàng, nhưng thích hòa mình vào âm nhạc của những quán bar Parisien; họ yêu thiên nhiên, cố gắng để dung hoa cuộc sống thành thị với cây cỏ hoa lá, nên hiếm khi bắt gặp khung của sổ nhà nào đó không có một chậu hoa, cây cảnh mini; họ thích đi dạo quanh bờ sông Sein buổi chiều chạng vạng, đặc biệt là những cặp đôi lớn tuổi, họ thường nắm tay nhau, mình yêu mến họ biết bao!
Những người cô đơn, vẫn có sự lãng mạn của riêng họ, như mình là một ví dụ: lặng lẽ nhìn người khác hạnh phúc và đắm chìm trong thế giới của họ. Sự lãng mạn của riêng bạn là gì?
Paris, 13.03.2017- 02.45'
Cliquez ici pour réclamer votre Listage Commercial.