Joythentic
“As above, so below, as within, so without,
as the universe, so the soul…”
Authentic Joy Coach
ICF Professional Certified Coach (PCC)
Newfield Certified Coach (NCC)
Zen Leadership Practitioner
09/23/2025
Tiếp tục ghi nhận bản thân trong hành trình đồng hành cùng coachee. :)
09/15/2025
Cuối tuần vừa rồi, mình có mặt trong Masterclass cùng Institute for Zen Leadership một không gian thật đặc biệt, nơi mọi người cùng nhau học hỏi, thực hành và kết nối từ sự hiện diện.
Thật vui khi được đồng hành cùng những con người chân thành, cởi mở, và cùng nhau khám phá cách lãnh đạo không chỉ bằng lý trí, mà còn từ trái tim và cơ thể. Chúng mình đã cùng nhau kết nối giữa đầu, tim và hara, ba trung tâm trí tuệ giúp ta trở về với sự rõ ràng và sức mạnh bên trong.
Mình bước vào lớp học với một câu hỏi: Làm sao để lãnh đạo nhiều hơn từ cơ thể, thay vì chỉ từ lý trí?
Và mình rời đi với một cảm nhận sâu sắc hơn: sự hòa hợp trong chính mình, trong cộng đồng, và trong cách mình muốn tạo ảnh hưởng tích cực ra thế giới.
Zen Leadership không chỉ là một phương pháp, mà là một cách sống. Là khả năng mở rộng để dẫn dắt. Là sự đóng góp vượt lên trên cái tôi, để tạo nên những hòn đảo của sự hòa hợp giữa xã hội đầy biến động.
Thật biết ơn hành trình này. Và mình rất mong được tiếp tục lan toả sự thực hành này đến với những ai đang tìm kiếm sự rõ ràng, kết nối và sức mạnh từ bên trong.
06/25/2025
Năm nay mình có chuyến đi epic đặt tên là 9026 across Canada trên chiếx camper van, mình có chia sẻ một số thứ về chuyến đi và trải nghiệm của mình trên social media. Sáng nay sau 1 tuần vắng bóng mình mở laptop vào mạng thì mình nhận được câu hỏi từ 1 chị bạn
"Trải nghiệm này (ý là về chuyến đi 9026 này) giúp em thấy gì mới của bản thân mình? Và nếu em có một từ cho những người như chị (mong muốn sống cuộc sống tự do, kệ nhiều thứ trên đời) thì sẽ là điều gì?"
Khi nghe câu hỏi này, mình đã thấy câu trả lời nằm trong câu hỏi "kệ nhiều thứ trên đời", nhưng điều này nói thì dễ nhưng thực hành lại không. Để có thể kệ nhiều thứ trên đời, đó là hành trình hiểu được thật sự mình mong muốn gì và can đảm, dũng cảm tiến gần mong muốn đó, hạ bớt những tiếng nói xì xầm bên ngoài mình. Và khi đã kệ nhiều thứ bên ngoài, thì bên trong vẫn lên tiếng, vẫn có những nỗ lo, nỗi sợ trực chờ ập đến.
Khi mình đã bắt đầu trải nghiệm và hành trình, không có nghĩa là mình sống hoàn toàn thoải mái, sống mỗi ngày như ở thiên đường, mình có phải giải quyết mọi hỉ nộ ái ố mà trải nghiệm mang lại, nhiều khi nó đến nhiều hơn vì mình di chuyển không ngừng thì tác động bên ngoài đến không ngừng, lại ở mức mình không kiểm soát được. Có điều mình sẽ điều tiết, và điều chỉnh tâm thế, thái độ của mình khi đối diện với các tình huống khác nhau, kể cả tình huống xấu, bất như ý.
Trở lại câu hỏi số 1 của chị, trải nghiệm này giúp mình thấy điều gì mới ở mình. Đó là trong điều kiện nguồn lực hạn chế (thời gian, sức khỏe, nỗ lực...) thì mình chỉ có thể ưu tiên những gì quan trọng nhất, không thể dàn trải ôm đồm nhiều thứ. Vì thế mình ưu tiên sức khỏe, giấc ngủ, bữa ăn...và chọn lọc công việc (chỉ say yes với những thứ thật sự quan trọng). Và những nỗi lo lắng, mình thấy nó hiện diện thường xuyên hơn, mình ở lại với nó để nó chạy 1 vòng bên trong mình rồi hít thở và quay trở lại với hiện tại. Lo lắng vẫn ở đó, vẫn xuất hiện nhưng mình không trốn tránh nó, không đánh lạc hướng nó. Mình ở lại với nó, nhìn thấy nó và cho nó không gian đủ nhiều để hiểu thông điệp nó muốn nói với mình. Điều mới mà mình thấy ở bản thân là có can đảm và mong manh ở lại với nỗi sợ và sự lo lắng của mình. Và mình chọn hiện diện, sống ở thì hiện tại và giải quyết những nỗi sợ ấy từ từ khi nó thật sự đến hơn là nghĩ về những thứ có thể xảy ra.
Can đảm và dám mong manh chắc là từ mình sẽ gửi lại cho mọi người khi ai đó hỏi mình bắt đầu hành trình này như thế nào.
06/16/2025
Hôm rồi vô tình mình có dịp ngồi lắng nghe 2 bạn trẻ 18 và 19 tuổi, chỉ ngồi đó nghe thôi mà tim mình như thắt lại và thấy buồn ghê gớm.
⸻
“Ba mẹ yêu mình, nhưng lại không thích mình.”
Khi nghe hai bạn trẻ 18 tuổi cùng thốt lên điều này – ánh mắt thì buồn, giọng thì như đang cố kìm một nỗi nghẹn ngào – mình không khỏi tò mò: cảm giác ấy là gì? Yêu nhưng không thích – nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng lại cực kỳ thật.
Mình bắt đầu lắng nghe kỹ hơn. Và từ từ, một điều rõ ràng hiện ra:
Tình yêu mà các bạn cảm được là một tình yêu có trách nhiệm.
Là những hành động chăm sóc, nuôi dưỡng, lo lắng, hy sinh…
Nhưng trong ánh mắt, trong câu nói, trong cách đối xử hằng ngày – lại thiếu đi sự đón nhận, tò mò, trân trọng những gì là “bạn” – đúng như bạn là.
Ba mẹ có thể yêu – nhưng không thích cá tính bạn đang có.
Không thích bạn quá trầm, hay quá mơ mộng.
Không thích bạn vẽ vời nhiều quá, nói ít quá, hoặc chẳng “giỏi giang” như người ta kỳ vọng.
Không thích cách bạn chọn sống, không ưa những thứ bạn thấy đẹp.
Không tò mò bạn đang nghĩ gì, cảm gì, yêu gì, đau gì.
Yêu nhưng không thích.
Nó để lại một lỗ hổng rất khó gọi tên – vì con biết rằng “ba mẹ có yêu con”, nhưng lại không hề cảm thấy “được thương”, được gần gũi, được đồng hành.
Và với một người trẻ, nhất là ở tuổi 18 – khi cái tôi đang hình thành, khi sự công nhận và được thấy là điều nuôi dưỡng lòng tin vào bản thân – thì cảm giác ấy rất cô đơn.
Cô đơn trong chính mái nhà của mình.
Thất vọng với chính những người mà mình mong được thấu hiểu nhất.
⸻
Từ đó, mình tự hỏi:
• Đã bao lần mình yêu một ai đó mà quên “thích” họ đúng như họ là?
• Mình có thực sự nhìn vào đứa trẻ ấy – hoặc bất kỳ ai – bằng ánh mắt tò mò, không phán xét không?
• Khi mình nói “mình yêu bạn”, liệu người đó có cảm được cả sự ấm áp và sự đón nhận?
Và mình nhận ra, tình yêu không chỉ là trách nhiệm hay hy sinh. Nó cần có cả sự thích thú với sự hiện diện của người kia. Thích được lắng nghe họ kể chuyện, thích thấy họ cười, thích tò mò khám phá thế giới của họ – ngay cả khi nó rất khác với thế giới của mình.
Click here to claim your Sponsored Listing.